Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí trong căn phòng bỗng đặc quánh lại, nặng nề như chì. Tùng sững người, gương mặt anh tái mét. Anh chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ phản ứng mạnh mẽ đến thế, hay đúng hơn, anh chưa bao giờ nghĩ tôi dám nói những lời như vậy với anh, với gia đình anh.

“Nga! Em nói cái gì vậy?”: Giọng Tùng vút lên, pha lẫn sự tức giận và bẽ bàng. Anh đứng bật dậy, dáng vẻ thư sinh thường ngày bị thay thế bằng một vẻ cau có, đầy vẻ thất vọng.

Tôi cũng đứng lên, giữ khoảng cách với anh. Trái tim tôi đau nhói, nhưng lý trí mách bảo tôi phải mạnh mẽ. Tôi không thể để mình bị chà đạp thêm một lần nào nữa.

Tôi đáp lời anh, giọng điệu vẫn lạnh lùng, không chút d.a.o động: “Tôi nói anh nên đưa cả nhà anh đi kiểm tra thần kinh. Hoặc là anh không nghe rõ, hoặc là anh không hiểu tiếng người Việt”.

“Em… em dám!”: Tùng chỉ tay vào mặt tôi, ngón tay anh run rẩy. Anh không thể tin nổi vào tai mình, không thể chấp nhận được sự phản kháng của tôi.

Tôi gạt tay anh ra, không cho phép anh chạm vào mình. “Dám hay không dám thì anh cũng đã nghe rồi đấy. Anh muốn một người phụ nữ chỉ để đẻ thuê, một cái máy đẻ biết đi, thì anh nên ra ngoài tìm. Đừng làm bẩn tai tôi bằng những lời lẽ xúc phạm đó”.

Nước mắt tôi bắt đầu chảy ra, nhưng tôi không cho phép mình khóc nức nở. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng ánh mắt tôi vẫn kiên định, không hề nao núng.

“Em nói đủ chưa? Em nghĩ em là ai mà nói chuyện với anh như vậy? Em quên mất em là đứa nhà quê, không có gì trong tay sao?”: Tùng càng lúc càng mất bình tĩnh. Anh cố gắng dùng những lời lẽ tổn thương nhất để dập tắt sự phản kháng của tôi, để đẩy tôi về cái vị trí thấp kém mà anh và gia đình anh đã áp đặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi bật cười, tiếng cười méo mó. “À, thì ra đó là những gì anh nghĩ về tôi sao? Ba năm yêu nhau, tất cả những gì anh thấy ở tôi chỉ là ‘đứa nhà quê, không có gì trong tay’?”.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, không một chút né tránh. “Vậy thì tốt thôi, Tùng. Anh và tôi, chúng ta không còn gì để nói nữa. Anh cứ đi tìm một cô tiểu thư ‘môn đăng hộ đối’ nào đó, người có thể cam tâm tình nguyện làm ‘cái máy đẻ’ cho gia đình anh”.

“Nga! Em đừng có hồ đồ!”: Tùng cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã nhanh hơn, lùi lại một bước.

“Hồ đồ?”: Tôi lặp lại, giọng điệu đầy mỉa mai. “Ai hồ đồ hơn ai? Anh muốn tôi vì yêu anh mà bán rẻ nhân phẩm, bán rẻ tự trọng của mình sao? Anh muốn tôi biến thành một công cụ sinh sản để làm vừa lòng cái sĩ diện hão huyền của gia đình anh sao?”.

Tôi nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, xa hoa nhưng lạnh lẽo này. Tôi thấy rõ sự ngột ngạt, sự giả tạo bủa vây lấy tôi. Tôi không thuộc về nơi này, và tôi cũng không muốn thuộc về nó.

Tôi nói tiếp, từng lời như cứa vào lòng Tùng: “Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận những điều kiện khốn nạn đó chỉ vì anh sao? Anh đã đánh giá quá thấp tôi rồi, Tùng. Tình yêu của tôi không rẻ mạt đến mức đó”.

“Em… em sẽ hối hận đấy!”: Tùng buông một lời đe dọa yếu ớt. Anh vẫn không hiểu, hay không muốn hiểu, rằng tôi đã không còn gì để hối hận nữa rồi.

Tôi lắc đầu, cảm thấy một sự giải thoát lạ lùng len lỏi trong trái tim mình. “Tôi sẽ không hối hận. Kẻ hối hận sẽ là anh, Tùng. Sẽ là anh và gia đình anh, những người đã đánh mất một người phụ nữ biết trân trọng giá trị của bản thân”.

Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoái lại. Cánh cửa căn nhà sang trọng đóng sầm lại sau lưng tôi, cắt đứt mọi sợi dây liên kết giữa tôi và Tùng, giữa tôi và một tương lai mà tôi từng nghĩ là hạnh phúc. Tôi bước ra đường, cảm thấy bầu trời rộng lớn đến vô cùng, và tôi, giờ đây đã tự do hơn bao giờ hết, dù trái tim vẫn còn rỉ máu.