Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối hôm đó, tôi đến nhà Linh, cô bạn thân chí cốt từ thời đại học. Vừa thấy tôi bước vào, Linh đã nhận ra ngay vẻ tiều tụy, thảm hại trên gương mặt tôi. Cô ấy kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, không nói một lời, chỉ lặng lẽ rót cho tôi một cốc trà nóng.
Tôi cầm cốc trà, hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh ngắt. Giọng tôi khản đặc, nghẹn ngào: “Linh ơi, tớ chia tay Tùng rồi”.
Linh vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu. Cô ấy biết tôi đã phải chịu đựng những gì trong mối quan hệ này, biết gia đình Tùng đã tỏ thái độ khinh thường tôi ra sao. Linh không hỏi gì thêm, chỉ đợi tôi tự mình trút bầu tâm sự.
Tôi kể cho Linh nghe tất cả, từ ba điều kiện vô lý đến lời nói xúc phạm của Tùng. Từng câu từng chữ như những viên đá nặng trĩu đè lên lồng n.g.ự.c tôi. Tôi vừa kể, vừa nức nở, nước mắt cứ thế tuôn ra không ngừng.
Linh nghe xong, đôi mắt cô ấy đỏ hoe. Cô ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng nói đầy phẫn nộ: “Trời ơi Nga! Sao lại có cái gia đình và cái thằng đàn ông khốn nạn đến thế hả? Cái loại người đó mà cũng đòi làm chồng làm vợ sao?”.
Linh là vậy, thẳng thắn và mạnh mẽ. Cô ấy không bao giờ vòng vo hay an ủi giả tạo. Cô ấy luôn dùng sự chân thật và lòng căm phẫn của mình để xoa dịu nỗi đau của tôi.
“Cái thằng Tùng đó, hóa ra nó chỉ là một thằng hèn nhát, núp váy mẹ. Tớ đã nhìn ra từ lâu rồi, nhưng cậu cứ mù quáng. Cậu nghĩ tình yêu có thể thay đổi được một con người, nhưng không, nó chỉ phơi bày bản chất thật của họ thôi”.: Linh nói, giọng đầy chua chát.
Tôi gật đầu trong nước mắt. Tôi đã từng tin vào điều đó. Tôi đã từng tin rằng tình yêu của tôi đủ lớn để vượt qua mọi rào cản, mọi định kiến. Nhưng tôi đã lầm, lầm to.
“Cậu biết không, lúc Tùng nói những lời đó, tớ cảm thấy như mình bị lột trần, bị chà đạp dưới chân họ. Tớ không còn là một con người nữa, chỉ là một công cụ để sinh sản, một vật phẩm để họ kiểm tra, kiểm định”: Tôi thổn thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Linh ôm chặt lấy tôi, vỗ về tấm lưng gầy gò của tôi. “Không sao đâu Nga. Cậu đã làm đúng rồi. Cậu đã bảo vệ được lòng tự trọng của mình. Thà đau một lần rồi thôi, còn hơn là sống cả đời trong sự khinh bỉ và tủi nhục”.
“Tớ có nên hối hận không Linh? Tớ có nên nhượng bộ một chút không? Hay là tớ đã quá cứng nhắc?”: Tôi hỏi, giọng đầy yếu ớt. Dù mạnh mẽ đến mấy, trong sâu thẳm trái tim tôi vẫn là một cô gái từng yêu, từng tin vào tình yêu đó.
Linh đẩy tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt cô ấy kiên định: “Nga, cậu đừng bao giờ nghĩ như vậy. Cậu không hề sai. Sai là ở cái thằng Tùng đó, sai là ở cái gia đình đó. Họ không xứng đáng với một người con gái như cậu”.
“Cậu là một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, có công việc, có tương lai. Cậu không cần phải bám víu vào bất kỳ ai, đặc biệt là những kẻ coi thường giá trị của cậu”: Linh tiếp lời, giọng cô ấy đầy tự hào.
Những lời của Linh như một liều thuốc an thần, giúp tôi trấn tĩnh lại. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy nỗi đau trong lòng dịu đi một chút. Tôi đã chọn đúng, tôi biết điều đó.
“Vậy bây giờ cậu định làm gì?”: Linh hỏi, giọng cô ấy đã nhẹ nhàng hơn.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao. Tôi không biết mình sẽ làm gì, nhưng tôi biết mình sẽ không gục ngã.
Tôi quay lại nhìn Linh, ánh mắt đầy quyết tâm: “Tớ sẽ sống thật tốt, Linh. Sống thật tốt để cho họ thấy, họ đã đánh mất điều gì. Tớ sẽ cho họ thấy, giá trị của tớ không phải là cái bụng để đẻ con, mà là một con người trọn vẹn, có trái tim, có khối óc và có lòng tự trọng”.
Lời nói của tôi vang lên trong căn phòng, mang theo một sự kiên định lạ thường. Linh mỉm cười, nụ cười đầy tự hào. Tôi biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng tôi không đơn độc. Tôi có Linh, và quan trọng hơn, tôi có chính mình.
Nhưng trong sâu thẳm, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, một ý nghĩ điên rồ và đầy rủi ro. Tôi tự hỏi, liệu có cách nào để trả lại tất cả những tổn thương này, một cách nhẹ nhàng nhưng thấm thía, để họ nhận ra sự nông cạn và tàn nhẫn của mình? Liệu có thể biến nỗi đau thành một màn kịch hoàn hảo, một màn kịch mà tôi sẽ là người đạo diễn, và họ, những kẻ kiêu ngạo, sẽ là những con rối đáng thương?