Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, Tùng gọi điện liên tục, nhưng tôi không nghe máy. Anh gửi hàng chục tin nhắn, từ xin lỗi, năn nỉ, đến trách móc, thậm chí là đe dọa. Tôi đọc lướt qua, rồi xóa tất cả. Trái tim tôi đã hóa đá trước những lời lẽ đó.

Nhưng rồi, một tin nhắn cuối cùng của Tùng khiến tôi phải dừng lại. Anh nói rằng mẹ anh đang rất buồn, rất thất vọng vì tôi đã không trân trọng “thiện chí” của gia đình anh.

“Mẹ anh nói, nếu em thật sự yêu anh, em sẽ hiểu cho tấm lòng của người làm mẹ. Mẹ chỉ muốn điều tốt nhất cho con trai mình. Em có thể đến gặp mẹ một lần không? Mẹ muốn nói chuyện với em một cách đàng hoàng”: Tùng nhắn.

Đọc đến đây, một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng tôi. “Thiện chí” ư? “Đàng hoàng” ư? Những lời lẽ đó từ miệng gia đình anh thốt ra nghe thật nực cười.

Tôi đã định phớt lờ, nhưng rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Đây có thể là cơ hội. Cơ hội để tôi nhìn rõ hơn bộ mặt thật của họ, và có thể, là cơ hội để tôi bắt đầu màn kịch của riêng mình.

Tôi đáp lại Tùng, một tin nhắn ngắn gọn, lạnh lùng: “Tôi sẽ đến. Chiều nay, ở quán cà phê cũ mà anh hay đưa tôi đi”.

Tùng lập tức gọi lại, giọng anh đầy vẻ mừng rỡ. Anh không hề nhận ra sự lạnh lùng trong giọng điệu của tôi, chỉ nghĩ rằng tôi đã nhượng bộ. Anh hẹn tôi lúc ba giờ chiều.

Ba giờ chiều, tôi bước vào quán cà phê quen thuộc. Tùng đã ngồi đó, bên cạnh anh là một người phụ nữ sang trọng, quý phái. Đó là mẹ của anh, bà Mai.

Bà Mai nhìn tôi bằng ánh mắt đánh giá, từ đầu đến chân, như thể tôi là một món hàng đang được bày bán. Ánh mắt đó khiến tôi cảm thấy khó chịu, như có gai đ.â.m vào da thịt.

“Chào cô”: Tôi nói, giọng điệu khách sáo, không chút cảm xúc. Tôi không còn muốn tỏ ra lễ phép hay ngoan ngoãn trước mặt họ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bà Mai khẽ gật đầu, môi bà mím chặt. “Chào cô Nga. Ngồi đi”.

Tôi ngồi xuống đối diện với họ, không khí bỗng trở nên căng thẳng. Tùng ngồi giữa chúng tôi, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng, bối rối.

Bà Mai lên tiếng, giọng bà trầm ấm nhưng đầy uy quyền: “Cô Nga, cô cũng là người có học, có hiểu biết. Cô phải hiểu cho tấm lòng của người làm mẹ. Tùng là con trai duy nhất của tôi, tôi chỉ muốn nó có một cuộc sống tốt đẹp, có một gia đình xứng tầm”.

“Và ‘xứng tầm’ của bà là một người phụ nữ phải mang thai trước, phải làm xét nghiệm ADN, và không được có đám cưới sao?”: Tôi cắt ngang lời bà, giọng điệu đầy mỉa mai.

Bà Mai thoáng giật mình, ánh mắt bà sắc như dao. “Cô Nga, cô nói chuyện đừng có quá đáng. Đó là những điều kiện hợp lý. Thời buổi bây giờ, trai gái yêu nhau, có bầu trước cũng là chuyện bình thường. Nhưng chúng tôi cần sự chắc chắn”.

“Chắc chắn?”: Tôi lặp lại. “Chắc chắn là con ruột, hay chắc chắn là tôi không phải kẻ đào mỏ, lừa đảo?”.

Bà Mai cười khẩy, một nụ cười đầy khinh bỉ. “Cô tự hiểu. Gia đình chúng tôi không muốn sau này có những chuyện rắc rối không đáng có. Cô biết đấy, tiền bạc, địa vị, nó cũng phức tạp lắm”.

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Mai, không một chút sợ hãi. Tôi thấy rõ sự kiêu ngạo, sự ích kỷ và sự tàn nhẫn trong đôi mắt ấy. Bà ta không hề coi tôi là một con người, chỉ là một đối tượng để kiểm soát, để thao túng.

“Vậy thì bà cứ yên tâm”: Tôi nói, giọng điệu bỗng trở nên bình tĩnh đến lạ thường, khiến Tùng và bà Mai đều bất ngờ. “Tôi sẽ không làm phức tạp cuộc sống của gia đình bà đâu. Tôi sẽ không bao giờ bước chân vào cái gia đình mà ở đó, con người bị đánh giá bằng tiền bạc và cái bụng bầu”.

Bà Mai và Tùng đều sững sờ. Họ không ngờ tôi lại có thể nói ra những lời đó một cách dứt khoát như vậy. Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Tùng, ánh mắt tôi chứa đầy sự thất vọng và khinh bỉ. “Tùng, anh có nghĩ, một người đàn ông thật sự sẽ bảo vệ người phụ nữ mình yêu, hay sẽ để cô ấy bị chà đạp dưới chân gia đình mình?”.

Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại Tùng và bà Mai ngồi lại trong sự bàng hoàng. Tôi biết, đây là cơ hội cuối cùng để tôi xác nhận bản chất của họ. Và tôi đã có câu trả lời. Một câu trả lời đau đớn, nhưng cũng đầy rõ ràng. Tôi sẽ không bao giờ quay lại. Nhưng tôi cũng sẽ không để mọi chuyện kết thúc một cách đơn giản như vậy.