Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó, tôi sống như một cái bóng. Nỗi đau và sự tủi nhục bủa vây lấy tôi, khiến tôi không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Tôi đi làm, nhưng tâm trí tôi cứ lơ lửng ở đâu đó. Tôi ăn uống không ngon, ngủ không yên giấc.

Linh lo lắng cho tôi lắm. Cô ấy thường xuyên đến thăm tôi, nấu những món ăn tôi thích, kể chuyện cười để tôi vui. Nhưng tất cả những nỗ lực của Linh đều không thể xoa dịu được nỗi đau trong lòng tôi.

Tôi biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự đau khổ này. Tôi cần phải đứng dậy, cần phải mạnh mẽ hơn. Nhưng làm sao để mạnh mẽ đây, khi trái tim tôi vẫn còn rỉ máu?

Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi thơ thẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, điện thoại tôi reo lên. Là Tùng. Tôi do dự một lúc, rồi cũng bắt máy.

Giọng Tùng đầy vẻ khẩn khoản, nài nỉ: “Nga, em nghe anh nói đi. Anh biết anh sai rồi. Anh xin lỗi em. Anh không nên để mẹ anh nói những lời đó. Anh xin lỗi vì đã làm em tổn thương”.

Tôi im lặng lắng nghe. Lời xin lỗi của anh nghe thật yếu ớt, giả tạo. Nó không thể xoa dịu được những vết thương lòng tôi.

“Anh đã nói chuyện với mẹ rồi. Mẹ anh cũng đã nhận ra là mẹ hơi quá lời. Mẹ nói, nếu em thật sự muốn có đám cưới, mẹ sẽ suy nghĩ lại. Nhưng… nhưng em cũng phải hiểu cho mẹ. Mẹ chỉ muốn mọi thứ được chu toàn”: Tùng tiếp lời.

Tôi bật cười, một nụ cười chua chát. “Chu toàn? Chu toàn bằng cách nào? Bằng cách biến tôi thành một cái máy đẻ, một công cụ để gia đình anh kiểm soát sao?”.

“Không phải! Em đừng hiểu lầm anh. Anh thật sự yêu em mà. Anh muốn cưới em. Anh muốn có một gia đình với em. Nhưng em cũng phải hiểu cho hoàn cảnh của anh. Anh là con trai duy nhất, anh không thể làm trái lời bố mẹ được”: Tùng phân bua, giọng anh càng lúc càng yếu ớt.

Tôi nghe lời anh nói, tôi thấy rõ sự hèn nhát, sự nhu nhược trong con người anh. Anh yêu tôi, nhưng tình yêu đó quá nhỏ bé, quá yếu ớt trước sự chi phối của gia đình. Anh không dám đứng lên bảo vệ tôi, không dám đấu tranh cho tình yêu của chúng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh có thật sự yêu tôi không, Tùng?”: Tôi hỏi, giọng tôi khản đặc. Tôi muốn nghe một câu trả lời thẳng thắn, một câu trả lời mà tôi có thể tin tưởng.

Tùng im lặng một lúc, rồi anh đáp, giọng anh đầy vẻ mệt mỏi: “Anh yêu em, Nga. Nhưng anh cũng không thể bỏ bố mẹ anh được. Em hiểu không? Anh ở giữa, anh rất khó xử”.

Khó xử? Tôi bật cười. Anh khó xử, còn tôi thì sao? Tôi là người phải chịu đựng sự sỉ nhục, sự khinh bỉ của gia đình anh. Tôi là người phải đối mặt với nỗi đau, sự tổn thương.

Tôi nói, giọng tôi trở nên lạnh lùng, dứt khoát: “Vậy thì anh cứ tiếp tục khó xử đi, Tùng. Tôi không thể ở bên một người đàn ông hèn nhát, không dám bảo vệ người phụ nữ mình yêu. Tình yêu của chúng ta, nó không đủ mạnh để vượt qua những định kiến, những sự ích kỷ của gia đình anh”.

“Nga! Em đừng nói vậy. Anh sẽ cố gắng, anh sẽ thuyết phục mẹ anh. Em cho anh thêm thời gian đi mà”: Tùng nài nỉ.

“Thời gian?”: Tôi hỏi lại. “Thời gian để làm gì? Để anh tiếp tục để tôi bị chà đạp sao? Để tôi tiếp tục bị tổn thương sao? Tôi không còn thời gian để lãng phí cho một mối quan hệ không có tương lai, không có sự tôn trọng”.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói, từng lời như cứa vào lòng Tùng: “Anh biết không, Tùng? Lúc anh nói những lời đó, tôi đã ước gì tôi chưa từng gặp anh. Tôi ước gì tôi chưa từng yêu anh. Bởi vì tình yêu đó, nó đã mang đến cho tôi quá nhiều đau khổ, quá nhiều tủi nhục”.

Tôi không cho Tùng cơ hội nói thêm bất cứ điều gì. Tôi cúp máy, tắt nguồn điện thoại. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời lẽ nào từ anh nữa. Trái tim tôi đã vỡ vụn, và tôi không muốn hàn gắn nó bằng những lời hứa hẹn sáo rỗng.

Tôi biết, đây là một quyết định khó khăn, nhưng nó là quyết định đúng đắn. Tôi không thể tiếp tục sống trong một mối quan hệ mà tôi không được tôn trọng, không được yêu thương một cách trọn vẹn. Tôi cần phải giải thoát cho chính mình.

Tôi ngồi lặng đi, nước mắt lại chảy. Nhưng lần này, những giọt nước mắt không còn là sự yếu đuối, mà là sự giải thoát. Tôi đã mạnh mẽ hơn, tôi đã dám buông bỏ. Tôi biết, con đường phía trước còn dài, nhưng tôi sẽ bước đi, một mình, và tôi sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Nhưng một ý nghĩ khác lại nảy nở, một ý nghĩ về sự trả thù, không phải bằng sự đau đớn mà bằng sự bẽ bàng, sự thức tỉnh. Tôi sẽ không để họ yên. Tôi sẽ khiến họ phải hối hận vì đã coi thường tôi.