Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Đó là bà Mai. Giọng bà ta vẫn giữ vẻ kiêu hãnh thường thấy, nhưng pha chút gấp gáp, lo lắng.

“Cô Nga, tôi nghe Tùng nói cô không chịu nghe điện thoại của nó. Cô làm cái trò gì vậy hả? Cô nghĩ cô làm vậy là được sao?”: Bà ta hỏi, giọng đầy trách móc.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Đây là cơ hội tôi đã chờ đợi. “Chào bà. Bà gọi cho tôi có việc gì không?”: Tôi đáp, giọng điệu lạnh nhạt, không chút cảm xúc.

Bà Mai im lặng một lúc, có lẽ bà ta không ngờ tôi lại lạnh lùng đến vậy. Rồi bà ta lên tiếng, giọng điệu hạ thấp hơn một chút, nhưng vẫn không giấu được sự khinh miệt: “Cô Nga, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc. Cô và Tùng đã yêu nhau lâu rồi, không thể vì một chút hiểu lầm mà tan vỡ được”.

“Hiểu lầm?”: Tôi bật cười khẩy. “Những điều kiện mà bà đưa ra, và những lời lẽ xúc phạm mà con trai bà nói, bà gọi đó là hiểu lầm sao?”.

Bà Mai có vẻ hơi bối rối. “Thôi được rồi. Tôi biết tôi có phần hơi thẳng tính. Nhưng cô phải hiểu, tôi chỉ muốn tốt cho Tùng. Nó là đứa con trai duy nhất của tôi”.

“Tôi hiểu. Nhưng tôi cũng có lòng tự trọng của riêng mình. Tôi không phải là một món hàng để bà kiểm định, cũng không phải là một công cụ để bà lợi dụng”: Tôi đáp lời, không chút nhượng bộ.

Bà Mai lại im lặng. Tôi biết bà ta đang suy nghĩ. Bà ta đã quen với việc mọi người phải cúi đầu trước bà ta, phải nghe lời bà ta. Tôi là người đầu tiên dám đứng lên phản kháng.

“Vậy cô muốn gì?”: Bà ta hỏi, giọng điệu có vẻ đã mềm mỏng hơn một chút. Tôi biết, bà ta đang cố gắng thăm dò tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói, từng lời rành rọt, chậm rãi: “Tôi không muốn gì cả. Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên, không bị ai chà đạp, không bị ai coi thường”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bà Mai lại im lặng. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở dài của bà ta ở đầu dây bên kia. Rồi bà ta nói, giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng đến đáng sợ: “Cô Nga, tôi biết cô là một cô gái tốt. Tôi cũng biết Tùng yêu cô rất nhiều. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Nếu cô thật sự muốn có một đám cưới, tôi sẽ đồng ý”.

Tôi sững sờ. Bà ta đã nhượng bộ? Hay đây chỉ là một cái bẫy?

“Nhưng… nhưng cô phải hiểu cho tôi. Gia đình chúng tôi có danh tiếng. Nếu cô có bầu trước cưới, sẽ rất khó coi. Vậy nên, tôi nghĩ… chúng ta nên làm theo cách truyền thống. Cô mang thai, và sau khi sinh, chúng ta sẽ tổ chức đám cưới. Như vậy sẽ danh chính ngôn thuận hơn”: Bà Mai tiếp lời.

Tôi nghe bà ta nói, tôi thấy rõ sự giả dối trong lời nói của bà ta. Bà ta vẫn muốn kiểm soát tôi, vẫn muốn biến tôi thành một công cụ sinh sản. Chỉ là, bà ta đã thay đổi cách tiếp cận, từ cứng rắn sang mềm mỏng hơn mà thôi.

Tôi bật cười, một nụ cười đầy mỉa mai. “Bà nghĩ tôi sẽ tin lời bà sao? Bà nghĩ tôi sẽ lại lao đầu vào một cái bẫy khác của bà sao?”.

Bà Mai có vẻ hơi giật mình. “Cô Nga, cô nói vậy là có ý gì? Tôi đang thành tâm muốn hòa giải mà”.

“Thành tâm?”: Tôi lặp lại. “Thành tâm của bà là gì? Là biến tôi thành một cái máy đẻ được cấp phép, rồi sau đó, nếu tôi đẻ ra một đứa con trai, bà sẽ cho tôi một cái đám cưới để làm vừa lòng sĩ diện của bà sao?”.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói, từng lời như xuyên thẳng vào tim bà Mai: “Bà Mai, bà đã đánh giá quá thấp tôi rồi. Tôi không ngu ngốc đến mức đó. Tôi không cần một cái đám cưới giả tạo, không cần một người chồng nhu nhược. Tôi cần sự tôn trọng, sự yêu thương chân thành. Và những điều đó, gia đình bà không thể cho tôi được”.

Tôi không cho bà Mai cơ hội nói thêm bất cứ điều gì. Tôi cúp máy, rồi tắt nguồn điện thoại. Tôi biết, đây là trận chiến cuối cùng của tôi với họ. Và tôi sẽ không để mình thua cuộc.

Tôi ngồi lặng đi, trong đầu tôi bắt đầu hình thành một kế hoạch. Một kế hoạch điên rồ, nhưng có thể sẽ là cách duy nhất để tôi thoát khỏi mớ bòng bong này, và để họ phải trả giá cho những gì họ đã làm với tôi. Tôi sẽ chấp nhận điều kiện của họ, nhưng theo cách của riêng tôi. Tôi sẽ khiến họ phải hối hận vì đã coi thường tôi. Tôi sẽ khiến họ phải bẽ bàng, phải ê chề trước mặt mọi người. Tôi sẽ biến cuộc đời họ thành một vở kịch mà tôi là người đạo diễn, và họ, những kẻ kiêu ngạo, sẽ là những con rối đáng thương.