Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cuộc điện thoại với bà Mai, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Kế hoạch trong đầu tôi ngày càng rõ ràng hơn, mặc dù nó chứa đựng vô vàn rủi ro và cả sự tổn thương chính bản thân mình.
Tôi biết, chấp nhận đóng vai một “cái máy đẻ” là một sự sỉ nhục lớn. Nhưng đó là cách duy nhất để tôi bước chân vào được “nhà” họ, để tôi có thể nhìn rõ hơn bộ mặt thật của từng người, và để tôi có thể thực hiện màn trả đũa một cách hoàn hảo nhất.
Tôi nhắn tin cho Tùng, một tin nhắn ngắn gọn: “Anh nói chuyện lại với mẹ anh đi. Tôi đồng ý”.
Tùng gọi lại ngay lập tức, giọng anh đầy vẻ vui mừng và nhẹ nhõm. “Thật sao Nga? Em thật sự đồng ý sao? Anh biết mà, em yêu anh, em sẽ hiểu cho anh mà”.
Tôi im lặng lắng nghe. Lời nói của anh khiến tôi thấy ghê tởm. Anh không hề nhận ra sự lạnh lùng trong giọng điệu của tôi, chỉ nghĩ rằng anh đã chiến thắng.
“Tất nhiên, tôi có điều kiện”: Tôi nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng. “Tôi sẽ mang thai. Nhưng trong thời gian đó, tôi không muốn bất cứ ai trong gia đình anh làm phiền tôi. Mọi chuyện liên quan đến thai kỳ, tôi sẽ tự mình lo liệu. Đến khi có giấy xét nghiệm ADN, mọi chuyện mới được công khai”.
Tùng có vẻ hơi ngập ngừng. “Nhưng… nhưng mẹ anh muốn chăm sóc em. Mẹ muốn biết mọi thứ về cái thai”.
“Không”: Tôi kiên quyết. “Nếu anh và gia đình anh muốn có đứa cháu này, thì phải tôn trọng điều kiện của tôi. Tôi sẽ không để bất cứ ai kiểm soát cuộc sống của tôi, ngay cả khi tôi mang thai. Đến tháng thứ sáu, tôi sẽ đưa giấy xét nghiệm ADN. Sau đó, các người muốn làm gì thì làm”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tùng im lặng một lúc. Tôi biết anh đang đấu tranh giữa việc làm hài lòng mẹ và giữ tôi lại. Cuối cùng, anh cũng phải nhượng bộ. “Được rồi, anh sẽ nói chuyện với mẹ. Anh tin là mẹ sẽ hiểu”.
Tôi cúp máy, cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng. Tôi đã chấp nhận một trò chơi nguy hiểm, một trò chơi mà tôi phải đóng vai một con mồi.
Sau đó, tôi bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch của mình. Tôi tìm hiểu về các loại thuốc tránh thai, cách thức giả vờ mang thai, và cả cách để có được một tờ giấy xét nghiệm ADN giả mạo, hoặc ít nhất là một tờ giấy không thể chứng minh bất cứ điều gì.
Tôi biết, đây là một nước đi đầy rủi ro. Nếu bị phát hiện, tôi sẽ là người phải chịu tổn thương nhiều nhất. Nhưng tôi không còn gì để mất nữa. Tôi đã bị chà đạp quá nhiều, đã bị xúc phạm quá đủ.
Tôi bắt đầu thực hiện màn kịch của mình. Tôi cố gắng giả vờ có những triệu chứng ốm nghén, thay đổi thói quen ăn uống, và thậm chí là mua một vài bộ quần áo rộng rãi để che đi vòng eo của mình.
Tùng và gia đình anh ta có vẻ rất vui mừng. Bà Mai thường xuyên gọi điện cho Tùng, hỏi han về tình hình của tôi. Bà ta thậm chí còn gửi quà đến cho tôi, những món quà đắt tiền nhưng lại khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
Tôi không hề động đến những món quà đó. Tôi chỉ giả vờ vui vẻ, hạnh phúc, để Tùng và gia đình anh ta tin rằng tôi đã hoàn toàn chấp nhận số phận của mình.
Thời gian trôi qua, ba tháng, rồi bốn tháng. Bụng tôi vẫn phẳng lì, nhưng tôi đã khéo léo che giấu bằng những bộ đồ rộng. Tùng thì hoàn toàn tin tưởng, anh ta thậm chí còn vuốt ve bụng tôi, nói những lời yêu thương sáo rỗng.
Những lời nói đó khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi nhìn anh ta, và tôi thấy rõ sự giả tạo trong ánh mắt anh ta. Anh ta không yêu tôi, anh ta chỉ yêu cái