Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáu tháng trôi qua, và cái bụng của tôi vẫn phẳng lì. Tùng thì hoàn toàn tin tưởng. Anh ta đã bắt đầu nói về việc đặt tên cho con, về tương lai của chúng tôi, về ngôi nhà mà anh ta sẽ xây dựng cho gia đình nhỏ của mình.

Mỗi lần nghe anh ta nói, tôi lại thấy ghê tởm. Tôi nhìn anh ta, và tôi thấy rõ sự giả tạo trong ánh mắt anh ta. Anh ta không yêu tôi, anh ta chỉ yêu cái vai diễn mà tôi đang thể hiện, yêu cái ý nghĩ về một đứa con nối dõi mà gia đình anh ta thèm khát.

Bà Mai bắt đầu thúc giục việc xét nghiệm ADN. Bà ta gọi điện cho Tùng mỗi ngày, hỏi han về tình hình của tôi, và không ngừng nhắc nhở về cái giấy xét nghiệm. Tôi biết, thời điểm đã đến.

Tôi nói với Tùng, giọng điệu đầy vẻ lo lắng: “Anh ơi, em thấy hơi lo lắng về việc xét nghiệm ADN. Em nghe nói có nhiều trường hợp nhầm lẫn lắm. Hay là mình làm ở một bệnh viện khác, uy tín hơn đi anh?”.

Tùng có vẻ hơi do dự, nhưng rồi anh ta cũng đồng ý. “Được thôi, nếu em muốn. Anh sẽ tìm một bệnh viện uy tín nhất để làm xét nghiệm. Em đừng lo lắng quá”.

Tôi nở một nụ cười thầm. Kế hoạch của tôi đang đi đúng hướng. Tôi đã chuẩn bị sẵn một tờ giấy xét nghiệm ADN giả, với kết quả âm tính. Tôi sẽ không để họ có được cái mà họ muốn.

Ngày hôm đó, tôi đến bệnh viện cùng Tùng. Tôi giả vờ lo lắng, căng thẳng. Tùng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, trấn an tôi. Anh ta không hề biết rằng, anh ta đang bị tôi dắt mũi.

Sau khi lấy mẫu, chúng tôi ra về. Tùng vẫn tin tưởng rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Anh ta không hề nghi ngờ gì về tôi.

Hai ngày sau, Tùng gọi điện cho tôi, giọng anh ta đầy vẻ vui mừng. “Nga ơi! Có kết quả rồi! Con của chúng ta khỏe mạnh lắm! Anh vui quá!”.

Tôi giả vờ vui mừng, nhưng trong lòng tôi thì đang cười khẩy. Anh ta không biết rằng, cái kết quả mà anh ta đang cầm trên tay, đó là kết quả của một đứa trẻ không có thật, một đứa trẻ mà tôi đã tạo ra trong trí tưởng tượng của mình.

Tôi nói: “Vậy là tốt rồi anh. Vậy bây giờ, anh có muốn công bố chuyện này với gia đình anh không?”.

Tùng lập tức đồng ý. “Tất nhiên rồi! Anh sẽ nói với bố mẹ ngay bây giờ. Mẹ anh sẽ vui lắm đây. Em chờ anh nhé, anh sẽ gọi điện cho em sau”.

Tôi cúp máy, cảm thấy một sự hả hê dâng lên trong lòng. Màn kịch đã đi đến hồi kết. Và tôi, sẽ là người chiến thắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Buổi tối hôm đó, Tùng gọi điện cho tôi, giọng anh ta đầy vẻ hớn hở. “Nga ơi! Mẹ anh vui lắm! Mẹ nói sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ để ăn mừng. Em có thể đến không?”.

Tôi giả vờ do dự. “Em không biết nữa. Em thấy hơi mệt”.

Tùng nài nỉ: “Thôi mà em. Em đến đi. Mẹ anh muốn gặp em lắm. Mẹ nói sẽ chuẩn bị những món ăn ngon nhất cho em”.

Cuối cùng, tôi cũng đồng ý. Tôi biết, đây là cơ hội tốt nhất để tôi thực hiện màn trả đũa của mình. Tôi sẽ không để họ được yên ổn.

Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi tiệc. Tôi mặc một chiếc váy rộng, nhưng vẫn đủ để che đi cái bụng phẳng lì của mình. Tôi trang điểm nhẹ nhàng, nhưng vẫn đủ để che đi vẻ mệt mỏi trên gương mặt mình.

Tôi đến nhà Tùng. Căn nhà vẫn sang trọng, lộng lẫy như ngày nào. Nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy choáng ngợp hay tự ti nữa. Tôi bước vào nhà với một sự tự tin lạ thường.

Bà Mai và Tùng đón tiếp tôi nồng nhiệt. Bà Mai ôm tôi, nói những lời ngọt ngào. Tôi giả vờ vui vẻ, hạnh phúc, như thể tôi đã hoàn toàn chấp nhận số phận của mình.

Bữa tiệc diễn ra vui vẻ. Mọi người đều chúc mừng tôi và Tùng. Tôi nhìn họ, và tôi thấy rõ sự giả tạo trong những nụ cười, trong những lời chúc phúc của họ.

Khi bữa tiệc gần kết thúc, tôi đứng dậy, cầm ly rượu vang lên. Tôi nói, giọng tôi to rõ, vang vọng khắp căn phòng: “Tôi có một tin vui muốn chia sẻ với mọi người. Tôi đã có thai rồi. Và… tôi cũng đã có kết quả xét nghiệm ADN rồi”.

Mọi người nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ tò mò, háo hức. Tùng và bà Mai nhìn tôi với ánh mắt tự mãn. Họ nghĩ rằng tôi đang công bố tin vui, và họ sẽ được hãnh diện.

Tôi nở một nụ cười, một nụ cười đầy mỉa mai. “Nhưng có lẽ, cái kết quả này sẽ khiến mọi người hơi bất ngờ một chút”.

Tôi lấy ra từ túi xách một phong bì, bên trong là tờ giấy xét nghiệm ADN. Tôi nhìn thẳng vào mắt Tùng và bà Mai, và tôi nói, từng lời như cứa vào lòng họ: “Kết quả xét nghiệm ADN cho thấy, cái thai này không phải là con của Tùng. Và tôi, cũng không hề có thai. Tất cả chỉ là một màn kịch mà tôi đã dựng lên, để cho các người thấy, các người đã khốn nạn đến mức nào”.

Mọi người trong phòng sững sờ. Tùng và bà Mai tái mét mặt. Họ không thể tin nổi vào tai mình. Màn kịch đã hạ màn, và tôi, đã là người chiến thắng.