Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi cảm thấy ớn lạnh.
Không muốn nói thêm gì với cậu ta nữa:
"Bây giờ cậu có thể trả lại chiếc bánh cho tôi chưa?"
Từ Cẩn Nhiên dần lấy lại bình tĩnh.
"Xem tôi này, quen bị Hứa Xán Hoà l.i.ế.m chân rồi, cứ tưởng chiếc bánh này làm cho tôi ăn."
Nói xong, cậu ta nhếch mép cười nhạo về phía Cố Dư Thâm:
"Mánh khóe lấy lòng đàn ông của bạn gái anh, toàn là đồ tôi chơi xong từ hồi cấp ba rồi, chỉ có anh mới coi như bảo bối."
Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, tay buông lỏng, bất ngờ ném thẳng chiếc bánh xuống đất.
Rồi bỏ đi.
12.
Lần đầu gặp mặt đã bị Từ Cẩn Nhiên quậy cho một trận, khiến mọi thứ trở nên ngượng ngùng.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, cúi đầu, lòng trào dâng cảm giác tự trách.
Cố Dư Thâm ngồi xổm xuống, cố gắng cứu vãn chiếc bánh bị Từ Cẩn Nhiên vứt bỏ.
Anh nhẹ nhàng nhặt hộp quà lên, ngắm nghía một lúc, giọng đầy tiếc nuối:
"Đây là lần đầu tiên Hòa Hòa làm bánh cho anh, anh còn chưa kịp ăn..."
Bỗng nhiên reo lên: "Không hỏng! Vẫn ăn được!"
Dưới ánh nắng, gió nhẹ thổi.
Cố Dư Thâm ngẩng khuôn mặt góc cạnh ưu tú lên, nhìn tôi đầy vui mừng, rồi giơ chiếc hộp quà đã hỏng lên như một chiến thắng.
Nhìn cảnh tượng ấy, lòng tôi chợt xao động.
Giọng nói cũng vô thức dịu đi:
"Từ giờ em có thể nướng cho anh rất nhiều bánh."
"Thật sao?"
Ánh mắt Cố Dư Thâm lấp lánh nhưng nghĩ đến lời Từ Cẩn Nhiên lúc nãy, lại nhanh chóng tối sầm.
"Phải ngon hơn những chiếc bánh em nướng cho cậu ta đấy."
Tôi vội vàng giải thích:
"Đây là lần đầu em nướng bánh, đừng nghe Từ Cẩn Nhiên nói bậy!"
"Chọn dâu tây cũng không phải vì cậu ta dị ứng xoài, mà là vì anh thích dâu tây nhất."
Cố Dư Thâm chắc lại tự ti rồi.
Dù không hiểu tại sao một người đàn ông điển trai lại luôn có những điểm tự ti kỳ lạ nhưng tôi chắc chắn sẽ dùng tình yêu của mình giúp anh tự tin hơn. Để anh từ từ hiểu rằng, với tôi, anh chính là người tuyệt vời nhất thế gian.
"Không chỉ bánh ngọt, mà cả cream puff, bánh quy, macaron sau này... em sẽ chỉ làm cho mình anh ăn thôi."
Ánh mắt anh bỗng sáng rực lên.
Khóe miệng không kiềm được mà nhếch lên:
"Nhưng... hình như cậu bạn lúc nãy cũng rất để ý đến chiếc bánh này."
Cố Dư Thâm thở dài.
"...Nếu cậu ta biết được những lời em nói với anh, liệu cậu ta có giận em không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Xin lỗi em, anh luôn không kiềm được mà nghĩ, dù chúng ta quen nhau trên mạng nhưng giữa hai người có tới ba năm tình cảm. Nếu một ngày nào đó cậu ta tỏ tình với em, liệu Hòa Hòa có bỏ rơi anh không?"
Giọng anh vô cùng ngây thơ.
Nhưng trong đáy mắt lại ẩn giấu một tia ánh sáng ranh mãnh, mang cảm giác như đang giăng bẫy người khác.
Tôi ra sức phủ nhận suy nghĩ của mình.
Chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi.
Cố Dư Thâm tuyệt đối không phải người tâm cơ như vậy.
Thế là tôi đoan chắc với anh:
"Anh yên tâm, sẽ không có ngày đó đâu."
Cuối cùng Cố Dư Thâm cũng cười thành tiếng.
Anh ôm tôi vào lòng, vòng tay thân mật, khẽ hôn lên đầu tai tôi.
Nhưng tôi không biết rằng…
Từ Cẩn Nhiên chưa đi xa.
Cậu ta vòng ra sau bồn hoa, không kiềm được mà dừng bước, thu vào tầm mắt mọi hành động giữa tôi và Cố Dư Thâm.
Ghen tuông sắp nuốt chửng toàn bộ lý trí của cậu ta.
Từ Cẩn Nhiên siết chặt nắm đấm, bất ngờ đối diện với đôi mắt đen đầy mưu mẹo kia.
Khóe miệng Cố Dư Thâm vẫn giữ nụ cười vừa dỗ dành tôi nhưng lại chậm rãi đảo mắt đi, chẳng buồn để ý đến cậu ta thêm chút nào.
Thái độ kẻ chiến thắng im lặng ấy đã hoàn toàn làm Từ Cẩn Nhiên đau nhói.
13.
Việc đầu tiên khi về đến ký túc xá là mở ngay tiểu trang đã theo dõi tôi.
Tài khoản bí ẩn này lần đầu đăng trạng thái vào tối qua:
"Anh biết em ngốc nghếch, nhẹ dạ, đầu óc rỗng tuếch nhưng anh yêu em. Anh biết mưu đồ, lý tưởng của em, em thực dụng, tầm thường nhưng anh yêu em. Anh biết em là đồ thứ cấp nhưng anh yêu em."
"Dù em có nhiều khuyết điểm đến đâu, anh vẫn không thể kiềm chế được việc bị em thu hút."
"Anh ghét bản thân mình khi như thế này."
Trong đầu tôi vang lên những lời Từ Cẩn Nhiên từng dùng để từ chối tôi một cách đúng lúc:
"Hứa Xán Hoà, cậu chẳng hiểu gì cả, còn dám nói là thích tôi?"
"Đừng động vào đàn của tôi!"
"Cậu thích chỉ là khuôn mặt này của tôi thôi, con người tôi thế nào, có ước mơ gì, cậu chưa từng cố gắng hiểu."
"Biến đi, cậu không thể ngừng giả vờ tình cờ gặp tôi được sao? Thật sự rất giả tạo."
...
Vậy nên: "Đồ thứ cấp” mà cậu ta nói đến, chính là tôi?
Đồng thời, một suy nghĩ khó tin hơn hiện lên trong đầu tôi…
Những hành động khác thường của Từ Cẩn Nhiên hôm nay, không lẽ là vì thích tôi?
Tôi chậm hiểu nối tất cả các chi tiết lại với nhau.
Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, tôi đã thấy buồn nôn.
Tôi nhanh chóng chặn nick clone của Từ Cẩn Nhiên, cùng tất cả các phương thức liên lạc của cậu ta.