Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn định chửi cậu ta một trận.
Nhưng nghĩ lại, đánh nhau với kẻ tồi chẳng có ý nghĩa gì.
Thời gian quý báu của tôi là để tận hưởng cuộc sống đại học và thân hình tuyệt vời của Cố Dư Thâm.
14.
Từ Cẩn Nhiên nhanh chóng phát hiện ra mình bị tôi chặn.
Cậu ta đợi dưới ký túc xá của tôi, đội mũ áo hoodie che nửa khuôn mặt.
"Hứa Xán Hoà."
Tôi đang đi cùng bạn cùng phòng, giật mình vì tiếng gọi đó.
Tôi không biết cậu ta tìm đến đây bằng cách nào.
"Cậu lừa tôi."
Cậu ta cười khổ: "Cậu thậm chí còn không thi vào Thanh Hoa."
"Cậu có biết tôi đã tìm tên cậu trong danh sách các ngành của Thanh Hoa bao lâu không? Muốn liên lạc thì phát hiện bị cậu chặn, cậu có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi không?!"
Tôi từng nghĩ, nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của Từ Cẩn Nhiên sẽ rất sướng.
Nhưng thực tế, lòng tôi chẳng chút gợn sóng.
Vì không còn thích cậu ta nữa nên vui buồn của cậu ta chẳng khiến tôi xúc động, chỉ khiến tôi thấy ồn ào.
"Dù là..." Từ Cẩn Nhiên dừng lại, giọng đầy oan ức: "Dù cậu yêu Cố Dư Thâm, chẳng lẽ chúng ta không thể làm bạn?"
Tôi nhìn Từ Cẩn Nhiên với vẻ mặt vô cảm.
"Trước đây cậu không như thế này. Chẳng lẽ cậu không thích khuôn mặt này của tôi nữa?"
Cậu ta nghẹn ngào quay đầu đi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy trên trán Từ Cẩn Nhiên có vết thương.
Ai đánh vậy?
Chắc không phải Cố Dư Thâm.
Anh ấy dịu dàng như vậy, sao có thể ra tay với Từ Cẩn Nhiên chứ?
Ừm.
Chắc chắn là Từ Cẩn Nhiên tự ngã rồi.
15.
Mấy ngày nay Từ Cẩn Nhiên tâm trạng rất không tốt.
Không chỉ vì cậu ta phát hiện Hứa Xán Hoà căn bản không đăng ký thi vào Thanh Hoa.
Mà còn vì cậu ta nghe được tin đồn về Hứa Xán Hoà.
Một tên con trai tự xưng là bạn cùng trường cấp hai của Hứa Xán Hoà đã phàn nàn với anh:
"Thôi đi, nó đúng là một con nhỏ đào mỏ chính hiệu!"
"Trước đây nó thích bạn thân tôi, theo đuổi cả năm trời, quan tâm chu đáo, tình cảm cũng đong đầy, khiến bạn tôi cảm động không thôi nên đồng ý tỏ tình."
"Kết quả đoán xem sao? Hai người yêu nhau được ba ngày thì chia tay, do Hứa Xán Hoà đề nghị."
"Lý do là, thời kỳ đẹp nhất quá ngắn, dậy thì xong không cao thêm nữa, nói thật, không phải đào mỏ thì là gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thích là thật lòng, theo đuổi cũng chân thành.
Nhưng yêu nhanh, rút lui cũng nhanh, đó mới là Hứa Xán Hoà thực sự.
Từ Cẩn Nhiên vô cớ cảm thấy hoang mang.
Cậu ta rất hối hận vì sao hôm đó nhất thời bốc đồng, ném chiếc bánh Hứa Xán Hoà làm xuống đất.
Càng ghét Cố Dư Thâm, tên giả tạo xảo quyệt kia, cố ý làm bộ mặt ghê tởm với chiếc bánh vỡ nát, khiến cậu ta thêm mất mặt trước mặt Hứa Xán Hoà.
Lúc này, Từ Cẩn Nhiên cuối cùng đã đối diện với nội tâm hèn nhát của mình.
Những mâu thuẫn, bất mãn, ghen tuông kia, tất cả chỉ vì anh thích Hứa Xán Hoà nhưng lại không dám thừa nhận.
Sau khi nghĩ thông suốt điều này, cậu ta bất ngờ thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng cũng thoải mái hơn.
Nhân lúc tình cảm giữa Hứa Xán Hoà và Cố Dư Thâm chưa ổn định, cậu ta phải nhanh chóng tới dỗ dành cô ấy, chắc chắn vẫn còn cơ hội.
Từ Cẩn Nhiên thức trắng đêm.
Hôm sau, cậu ta nhờ người lục tìm danh sách sinh viên các khoa, muốn tìm lớp học và ký túc xá của Hứa Xán Hoà.
Nhưng lại phát hiện, khóa tân sinh viên này căn bản không có Hứa Xán Hoà.
Gọi cho giáo viên chủ nhiệm cấp ba, Từ Cẩn Nhiên mới biết Hứa Xán Hoà học ở Hoa Đại.
Lôi điện thoại ra liên lạc với Hứa Xán Hoà, phát hiện mình đã bị cô ấy chặn trên mọi nền tảng.
Sự tự tin vừa gây dựng lại của Từ Cẩn Nhiên, cuối cùng cũng sụp đổ tan tành trong khoảnh khắc này.
16.
"Cậu đoán đúng rồi, bản nhạc “Ly biệt” là do tôi tặng."
"Lý do tôi không xuất hiện, là vì hôm đó ở ngoài phòng bao, tôi nghe thấy bạn bè cậu đang chế giễu tôi, cùng với câu trả lời kinh tởm của cậu."
Tôi cười nhẹ.
"Một kẻ ti tiện và tầm thường như tôi, sao xứng làm bạn bình thường của cậu chứ?"
Tôi đúng là người coi trọng ngoại hình nhưng tôi sẽ không đạp nát lòng tự trọng để yêu một người.
Từ Cẩn Nhiên vô cùng chấn động.
"Hôm đó tôi đã nói gì?"
Mọi người thấy đấy.
Từ Cẩn Nhiên thậm chí không nhớ mình đã nói gì.
Thật buồn cười.
Tôi quay người định đi, cậu ta liền bước tới chặn lại:
"Đợi đã! Chắc chắn tôi đã nói điều gì tồi tệ khiến cậu buồn, cậu có thể cho tôi cơ hội sửa sai không?"
"Tôi cũng đã làm bánh ngọt cho cậu!"
Tôi vẫn lạnh nhạt.
Từ Cẩn Nhiên ra sức thuyết phục, như muốn m.ó.c t.i.m mình cho tôi xem.
"Kể cả cậu thi vào Hoa Đại chỉ để trêu tức tôi, tôi cũng không quan tâm, Thanh Hoa cách đây chỉ hai mươi phút đi bộ, tôi có thể đến tìm cậu mỗi ngày! Ngày xưa cậu cũng vì thích tôi nên muốn trở nên ưu tú hơn, để sánh vai cùng tôi, không phải sao?"
"Còn nữa..." Giọng cậu ta gấp gáp: "Hôm qua tôi bị người ta trùm bao tải đánh trong trường, chắc chắn là do Cố Dư Thâm, anh ta đâu có chút dáng dấp sinh viên đại học nào, đúng là một tên lưu manh!"
"Sao cậu có thể ở bên loại người đó?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt Từ Cẩn Nhiên, giọng bình thản nhưng sắc bén.