Chương 2
7
Ai từng mua biệt thự sân vườn rộng đều biết:
Phòng điện bao giờ đặt trong nhà chính
Vì lý do an nó luôn xây riêng biệt ở bên ngoài
Và vì là khu kỹ thuật dùng để ở nên bên trong gần như là nhà thô –
Vách xi măng trơ trọi sơn lát ánh sáng dù bật cũng chẳng sáng là bao
Lúc ánh đèn leo lét chiếu lên mấy bức tường xám xịt còn khiến khung cảnh thêm phần lạnh lẽo
Trong gian âm u như bỗng thấy một giọng vang lên từ… trần nhà
mà ngẩng đầu quanh chẳng thấy bóng –
dù là ai nữa cũng đủ rụng rời tay chân
Vương Mẫn hét toáng lên ngay lập tức quên luôn chuyện định đỡ Quý Hạo
Ngược cô theo bản năng… bấu chặt lấy bàn tay điện giật cháy xém của
“Anh Quý Trong phòng ma”
Quý Hạo vốn đang choáng váng vì cú giật mạnh
lực bóp như bóp nát tay đến từ Vương Mẫn khiến tỉnh táo tức thì
Một tiếng hét vang dội như nổ tung hệ thống loa camera:
“AAAAA TAY TÔI”
Vương Mẫn lúc đó mới nhận – móng tay cô đã cắm sâu mu bàn tay Quý Hạo đến suýt chảy máu
Hốt hoảng cô vội buông :
“Xin Em cố ý ”
Quý Hạo ngừng gào mắt trợn trắng đầu lệch sang một bên vẻ sắp bất tỉnh lần nữa
Vương Mẫn cuống lên lúc làm gì còn dám để ngất lần hai
Cô bắt đầu luống cuống tìm cách cấp cứu
Vương Mẫn quýnh đến phát gắng sức lay mạnh vai Quý Hạo:
“Anh Quý Đừng xỉu mà em sợ lắm luôn đó”
Còn Quý Hạo thì…
Thân thể mềm oặt như bún thiu lắc mạnh đến mức trông chẳng khác nào một cái chuông gió thật
Còn – bên màn hình – cuối cùng cũng nhịn nữa
Cười đến mức đập tay đập chân lên sofa bật cả… tiếng như ngỗng kêu:
“Khà khà khà khà khà khà—”
lúc Vương Mẫn đang hăng hái rung lắc
tiếng the thé vang vọng lần nữa từ trần nhà
“Khặc khặc khặc khặc khặc khặc…”
Thế là xong
Vương Mẫn sụp đổ
mà…
Chân đã mềm nhũn nổi chạy cũng chẳng xong
Cô chỉ còn biết nhắm tịt mắt bấu lấy Quý Hạo như thể là bùa hộ mệnh duy nhất còn sót
Vừa gào:
“Dậy Anh mau tỉnh ”
Lắc vài cái Quý Hạo rốt cuộc cũng phát âm thanh yếu ớt như làn khói:
“Đừng… đừng lắc nữa… sắp…”
“Anh gì cơ” – Vương Mẫn lập tức ghé sát để rõ hơn
Chưa kịp hiểu thì Quý Hạo…
Mở miệng ọe một phát
Không hề báo
Không kịp né
Cũng chẳng giọt cảm xúc nào báo hiệu đó
Cô … xịt thẳng một mặt đầy đủ định lượng
8
“Eo ơi… kinh khủng thật…”
Dù chỉ xem qua màn hình cũng thấy chút… phản ứng sinh lý
Vương Mẫn – gương mặt từng trang điểm kỹ càng nét nào nét đó –
giờ thì một bãi nôn nguyên vẹn phủ kín mặt trông khác gì… một tác phẩm trừu tượng kinh dị
Cô đơ tại chỗ cả bất động như tượng đá
Có vẻ đã “xịt” đến mức tê liệt cả não bộ
Quý Hạo khi nôn xong thì cuối cùng cũng tỉnh táo đôi chút
Anh lồm cồm dậy còn định… dùng tay lau mặt cho Vương Mẫn
“Em chứ”
Mà Vương Mẫn lúc như rút hồn để mặc lấy bàn tay dính mùi bệnh viện … cọ cọ lên mặt cô
Tôi thật sự đành lòng tiếp nữa
Không vì thương xót gì – mà vì cái khung hình quá quái đản và buồn nôn
Tôi lẩm bẩm với điện thoại:
“Chắc ăn bánh bao nhân hẹ nhỉ Tôi thấy cọng rau mắc lông mày cô kìa”
Rồi nhịn :
“Làm ơn… dắt cô rửa mặt Cái thể loại đó mà định lau bằng tay á Sao lấy giấy ăn luôn cho đủ combo”
Nghe thấy tiếng Vương Mẫn cuối cùng cũng hồn
Cô sợ đến mức phắt sang Quý Hạo hoảng loạn hỏi:
“Anh… thấy Trong thật sự ma đó”
Quý Hạo thì khác
Tỉnh táo là lập tức nhận giọng – quá quen thuộc để nhầm lẫn
Anh ngẩng đầu lên trần nhà của phòng điện
Giọng phát đã còn mơ màng mà chất chứa cả sự khó chịu lẫn thù hằn:
“Diễm Cẩn là cô giở trò ”
“Thì cô cài camera để giám sát còn định giật điện cho chết”
Tôi bật thành tiếng
“Ê ê ê ăn bánh bao nhân bậy thì nhưng bậy là chỉnh đấy”
Tôi chỉnh giọng nghiêm túc :
“Anh tự lao bảng điện tay đấm chân đá như siêu nhân – giật là đúng chứ còn gì Có ai ép ”
Tôi thở dài một tiếng tiếp tục:
“Cái biệt thự đó vốn bỏ hệ thống hỏi bật điện còn tưởng trộm
Còn cái chuyện dắt tiểu tam ở đồng ý từ khi nào thế Tự tiện xông nhà khác gọi là gì Xâm nhập gia cư bất hợp pháp quen Bị điện giật là còn nhẹ đấy”
“Gọi điện mấy chục cuộc bắt máy giả câm giả điếc như thể đang làm chuyện mờ ám
Anh biệt thự mà lường camera bắt gặp thì… ủa nghĩ biệt thự là phòng net hả gắn hệ thống an ninh”
Quý Hạo á khẩu
Thật thừa hiểu – chỉ cần gọi một cuộc cho thể bật điện từ xa trong một nốt nhạc
Chẳng qua chuyện dắt bồ nhí “hưởng thụ” ở nơi tên thì đúng là đường nào cãi nổi
Và biết đáng đời
cũng – mấy năm qua Quý Hạo đã quen với việc ngầm mặc định rằng mọi thứ xung quanh đều trong tầm kiểm soát của
Từ công ty tiền mặt nhà cửa…
Cho tới cả – vợ danh chính ngôn thuận
Quý Hạo luôn nghĩ mọi thứ đều trong tay
Từ một nhân viên quèn vô danh tiểu bước lên vị trí “doanh nhân trẻ thành đạt” những năm qua càng lúc càng đắc ý càng lúc càng tự mãn
Cái sự cẩn trọng ngày đầu cái thái độ khiêm nhường ngày – sớm đã đá văng từ lâu
Giờ đây Quý Hạo hành xử như thể cả thế giới nợ một chiếc vương miện
Khi tung hoành trong thương trường hưởng trọn ánh hào quang
từng ngoái xem –
thành công mà rốt cuộc xây từ
Từ tiền bạc từ các mối quan hệ từ những cửa mà gia đình âm thầm mở lối cho bước
Những thứ vốn dĩ cả đời chẳng bao giờ đủ tư cách chạm
Ấy thế mà Quý Hạo ảo tưởng rằng –
tất cả đều là do năng lực của bản thân
Thật nực
Cười đến thốt nên lời
9
Vương Mẫn cuối cùng cũng nhận – hóa nhà ma
mà là… biến trong gia đình
Cô kéo kéo tay áo Quý Hạo giọng nũng nịu:
“Người em dính đầy thứ thấy dơ dơ khó chịu… phòng tắm trong biệt thự tắm cái đã nha”
Rồi ngước mắt trần nhà – chỗ cô nghĩ đang “ẩn thân” –
cất giọng mềm như bún nguội:
“Chị đừng giận mà… đều tại em sai Anh Quý chỉ là thấy em mới về nước còn bỡ ngỡ nên dẫn thư giãn chút thôi…”
“Chị em ở đây thì em cũng …”
Quý Hạo lập tức nổi trận lôi đình gạt ngang lời cô :
“Đừng Biệt thự em ở bao lâu cũng ”
“Nói chuyện với con đàn bà độc miệng đó làm gì cho bẩn tai”
Nói kéo tay Vương Mẫn thẳng về phía sảnh lớn biệt thự
Tôi nhếch môi lạnh nhấn nút truyền bộ hình ảnh từ camera màn hình TV 100 inch trong phòng khách
Mọi góc trong biệt thự hiện lên rõ như ban ngày
Nhất là cái đầu trọc bóng lưỡng của Quý Hạo giữa khung hình sáng trưng trông nổi bật như một… củ hành lột vỏ
Từ phòng điện hai họ dìu lảo đảo bước tiến về đại sảnh
Dọc đường còn ngang qua hồ nước sát nhà
Vì mải lo tắm cả hai hề nhận –
mực nước hồ đã dâng cao đáng báo động
Ra tới cửa chính Quý Hạo lôi từ túi quần một tờ giấy
so sánh các con số bắt đầu nhập mật mã bàn phím cửa
Cánh cổng lớn bíp một tiếng từ từ mở
Quý Hạo mặt mày rạng rỡ đắc ý vô cùng tiện tay vo tròn tờ giấy trong tay ném thẳng
Tôi màn hình chỉ khẽ nhếch môi lạnh
Việc biết mật khẩu cổng biệt thự chẳng khiến ngạc nhiên chút nào
Từ tài khoản ngân hàng ví điện tử đến các app trong nhà đều dùng ngày sinh của làm mật khẩu – cho tiện nhớ
Mã mở cửa biệt thự tất nhiên cũng ngoại lệ
điều khiến thấy buồn là –
chúng đã sống với từng năm mà…
chẳng nhớ nổi sinh nhật
Còn giấy cầm lăm lăm tay như học sinh thi sợ quên bài
là một “ chồng lý tưởng” mẫu mực đấy
Nhớ cả tên con bồ lịch làm việc của trợ lý khẩu vị khách hàng mã cổ phiếu…
sinh nhật vợ – đã cho cả một cuộc đời mới – thì ghi chú
Cười nổi mà thì… đáng