Chương 3
10
Tôi chuyển qua màn hình khác tiếp tục theo dõi hai họ lếch thếch bước đại sảnh căn biệt thự
Chiếc váy của Vương Mẫn vẫn còn dính ít “tình cảm” mà Quý Hạo phun lúc nãy
cửa cô lập tức sáng mắt như bước cung điện
Ngón tay mảnh mai khẽ lướt bề mặt chiếc sofa da nhập khẩu sang Quý Hạo nở một nụ ngọt như đường hóa học:
“Anh Quý chỗ thật đấy…”
Cô chớp mắt vài cái giọng nhỏ nhẹ như thể đang thử thăm dò:
“Lúc … sẽ sang tên chỗ cho em… là thật chứ”
Quý Hạo đang ghế dùng khăn giấy lau phần tóc cháy xém
Nghe thế lập tức gật đầu cái rụp:
“Tất nhiên Chuyện nhỏ Đợi qua thời gian đã lo cho em…”
Tôi gì
Chỉ mở ứng dụng nhà thông minh trong điện thoại kéo thanh điều chỉnh nhiệt độ phòng khách xuống mức thấp nhất
Bíp
Chưa đầy năm phút Vương Mẫn đã bắt đầu run cầm cập
Cô ôm chặt lấy hai tay rùng sắc mặt nhợt nhạt:
“Ơ… tự nhiên lạnh thế…”
Tôi khẽ nhấp thêm một ngụm cà phê đã nguội lẩm bẩm:
“Lạnh Còn lâu mới bằng lúc tao phát hiện tụi bây qua mặt tao ”
“Sao tự nhiên lạnh quá …”
Vương Mẫn run rẩy rúc Quý Hạo
Quý Hạo nhíu mày tìm bảng điều khiển nhiệt độ
nhưng chạm thì phát hiện – bộ hệ thống điều khiển của căn biệt thự thông minh …
đều cần sự cho phép từ điện thoại của
Anh lập tức hiểu vấn đề
Ngửa mặt lên trời – đúng hơn là camera gắn trần – và gào lên:
“Diễm Cẩn Cô làm đủ hả”
Tôi khẩy nhấc dậy từ ghế salon
Cảm xúc Không
Nổi điên Cũng nốt
So với hai con đang múa may cuồng trong màn kịch tự biên tự diễn
còn những chuyện đáng quan tâm hơn
Tôi rót cho một ly cà phê nóng cầm ly ban công
Ngoài trời như đoán mưa bắt đầu rơi
Dù chỉ mới lâm râm nhưng dự báo thời tiết đã –
sẽ chuyển mưa to trong vòng một hai tiếng tới
Cảnh báo lũ cấp vàng cũng sắp phát
Tôi lặng lẽ lắng tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa kính khẽ mỉm hài lòng
Rồi thong thả sofa xuống thì thấy màn hình camera chuyển cảnh
Hai giờ đang diễn cảnh “tình thâm nghĩa trọng” lầu
Quý Hạo cởi áo vest khoác lên vai Vương Mẫn giọng dịu dàng đến mức chảy nước:
“Cưng đắp cái cho ấm nhé Mình tắm nước nóng chút cho dễ chịu nào”
Anh ôm eo cô dìu lên lầu ghé sát tai thì thầm gì đó
Vương Mẫn lập tức đỏ mặt khúc khích đánh nhẹ ngực :
“Ghét ghê…”
Tôi bật mic phòng tắm to hết cỡ
Âm thanh rõ rành rành truyền :
“Tắm cùng cho vui kỳ lưng cho em nha…”
Vương Mẫn Quý Hạo kéo phòng tắm nửa đẩy nửa kéo ngại ngùng như đang “diễn cho ai đó xem”
Quý Hạo thì giấu nổi vẻ sốt ruột tay đã lần đến cúc áo sơ mi chuẩn “nhập vai”
“Khoan đã”
Vương Mẫn bỗng chỉ lên trần nhà giọng gần như vỡ vì sợ hãi:
“C-cái … ở đây cũng camera”
Quý Hạo khựng trong một giây
Rồi nhanh chóng hất tay vẻ bất cần:
“Sợ gì chứ Cô xem thì cứ để cô xem cho sướng mắt luôn”
Nói xong định ôm lấy eo Vương Mẫn
Vương Mẫn như điện giật lập tức lùi quấn chặt khăn tắm co nép góc phòng
“Không Nhỡ cô … ghi hình thì …”
Cô cắn môi vành mắt đỏ hoe vẻ mặt như sắp đến nơi:
“Em… em còn biết hổ mà…”
Quý Hạo thấy thế thì mềm lòng ngay lập tức vội vàng an ủi:
“Được đừng sợ Anh lấy đồ tháo cái camera xuống cho em ”
Nói quên bật máy sưởi trong phòng tắm cho ấm
còn rót thêm ly rượu vang nhét tay cô :
“Uống chút cho ấm nhé Anh liền”
11
Quý Hạo lao khỏi phòng tắm như một con chó động dục chạy trượt suýt nữa thì lăn từ cầu thang xuống
Rõ ràng quá quen thuộc với cách bố trí trong biệt thự –
chỉ mất vài giây đã tìm lối xuống tầng hầm
Tầng hầm vốn dùng để chứa đồ và thiết sửa chữa
nơi đó đặt sẵn một chiếc thang gấp – đủ để với tới trần nhà nếu cần tháo thứ gì
Tôi cái dáng vội vàng luống cuống của
trong lòng chỉ thấy… ghê tởm
Trước đây Quý Hạo từng đặt chân đến căn biệt thự lần nào
Thế mà giờ biết rõ từng ngóc ngách
Không cần cũng hiểu –
đã âm thầm lấy sơ đồ thiết kế từ đó
lên kế hoạch biến nơi thành “tổ ấm bí mật” của và tiểu tam
Tôi bật lạnh lùng mic:
“Anh Quý đúng là rành lối thật đấy
Xem đã tính sẵn biến nơi thành ổ vụng trộm dài hạn hả”
Quý Hạo đáp
Mặc kệ châm chọc cứ cắm đầu lục tung mọi thứ trong phòng chứa đồ
Cái đầu ngu si đầy nhiệt huyết giờ chỉ còn một mục tiêu duy nhất:
Phá hủy camera để còn lên giường với nhân tình trong nhà cho… “riêng tư”
Tay run rẩy khi tìm chiếc thang và cây búa
mắt đỏ ngầu miệng lẩm bẩm như lên đồng
chỉ hận thể ngay lập tức bay về phòng tắm mà đập nát camera thành từng mảnh
Chưa kịp làm nóng tay cây búa còn vung lên
“Cạch” một tiếng nhẹ vang lên
Cánh cửa phòng chứa đồ…
khóa từ xa
“Đệt”
Quý Hạo giật phắt đạp mạnh cánh cửa
Gương mặt từng truyền thông ca tụng là “doanh nhân trí thức điển trai” –
giờ méo xệch như táo dầm nước mắm
“Diễm Cẩn Cô mở cửa cho ngay Mẹ nó cô đừng quá đáng”
Tôi bật Không to gắt – chỉ một cái nhàn nhạt nhưng đủ lạnh đến xương
“Ủa thế Làm bài tập kỹ lắm mà
mà biết từng cánh cửa trong biệt thự đều điều khiển từ xa ”
Tôi giả vờ ngẫm nghĩ thong thả buông câu:
“À đúng …
Bản thiết kế thì ghi rõ: cửa là cửa điện tử
Tội nghiệp ”
Tôi nhấc ly cà phê hờ hững chạm môi thành cốc
“Có câu mà chắc cũng biết:
‘Dục vọng là con dao sắc’
Tiếc là lần tự đâm trúng đấy Quý Hạo”
“Giờ thì… ngoan ngoãn yên
Kịch mới bắt đầu”
12
Tôi chuyển sang camera phòng tắm
Vương Mẫn lúc đã uống cạn ly rượu vang
Ánh sáng chói chang từ đèn sưởi chiếu thẳng xuống khiến mặt cô đỏ bừng như tôm luộc mồ hôi túa đầy trán
“Nóng chết mất…”
Cô lẩm bẩm loạng choạng bước đến định tắt đèn sưởi
Ấn mãi Không nhúc nhích
Cô ngẩng đầu trân trân chiếc camera trần đột nhiên như hiểu :
“Chị… chị ơi thể tắt đèn giúp em ạ”
Tôi bật
“Không
Cái là ‘tổng giám đốc Quý’ đích thân bật lên cho em mà
Sao chị dám phụ tấm lòng ”
Vừa ung dung tăng nhiệt độ lên một nấc nhẹ tay mở vòi nước nóng
Một tiếng “xoẹt” – vòi sen lập tức xả một luồng nước sôi hầm hập
Hơi nước bốc lên ngùn ngụt chỉ trong vài giây đã phủ kín căn phòng
Vương Mẫn hét lên nhảy lùi trong hoảng loạn
Cố gắng quờ quạng tắt nước nhưng vô ích – van nước đã khóa từ hệ thống trung tâm
Phòng tắm biến thành một cái nồi hấp khổng lồ
Gương phủ đầy nước
Nhiệt độ màn hình báo: 45°C
Cô chạy quanh trong tuyệt vọng như một con gà ướt đang luộc sống
Chiếc áo choàng tắm đã ướt sũng tóc uốn cẩn thận cũng xẹp lép dính bệt mặt
Lớp trang điểm tan chảy mascara nhòe như hai vệt nước mắt đen
“MỞ CỬA Cho ngoài”
Vương Mẫn gào thét đập mạnh cánh cửa gần như phát điên
Tôi lặng lẽ sofa tách màn hình làm đôi
Bên trái là Quý Hạo giống hệt một con thú nhốt đang điên cuồng đá cửa phòng dụng cụ
Bên là Vương Mẫn kẹt trong một “nồi hấp ướt át” rối loạn và tơi tả
Ngoài khung cửa kính mưa bắt đầu nặng hạt
Tiếng mưa rơi tí tách vang lên như một bản nhạc nền…
riêng cho bi kịch của hai kẻ phản bội
13
Hơi nước trong phòng tắm đặc đến mức gần như còn rõ vật thể
Quần áo Vương Mẫn đã ngấm đầy nước nặng trĩu dính sát da thịt
Cổ áo cô cào rách toạc cả trông tả tơi như bò từ chiến trường
Tóc uốn sấy tỉ mỉ giờ bết thành từng lọn dính bệt khuôn mặt đỏ bừng vì nhiệt
Mascara lem nhem khiến hai mắt cô trông như hai hốc đen rỗng vô hồn
“Nóng… nóng quá…”
Cô loạng choạng mò tới vòi nước
ngón tay chạm kim loại đã bỏng rộp lập tức nổi lên một vết phồng rát
Cô quơ tay trúng chiếc ghế nhựa khiến nó ngã nhào
Cẳng chân va mạnh thành bồn tắm lập tức sưng vù tím bầm
“Chị ơi Em xin chị…”
Cuối cùng Vương Mẫn sụp xuống
Cô quỳ gối giữa sàn phòng tắm ướt đẫm và thất thần như một kẻ thất trận
Cô gục trán lên mặt gương lạnh ngắt tiếng đứt quãng nghẹn trong làn nước mù mịt
“Chị giận cũng đúng… Em biết …
cần đẩy em đến mức ”
“Em với Quý… đúng là gần gũi nhưng… em giết …”
Tôi khẽ gõ nút micro
“Em tưởng chỉ chị dạy dỗ em ”
Tiếng lập tức im bặt
Đôi mắt trong màn hình mở to hoảng hốt
“Cái tên Vương Thiên Hỉ… quen ”
Tôi hỏi giọng nhàn nhã như đang nhắc tới một món ăn cũ
“Hay… chị gọi em là ‘Phu nhân họ Vương’ nhé”
Sắc mặt Vương Mẫn trong màn hình lập tức trắng bệch
Cả cô bắt đầu run lên
Cô biết cái tên đó
Và cô biết – chuyện lớn đang xảy
Trong hai năm ở Úc Vương Mẫn chẳng học hành gì cho hồn
Ngược sự nghiệp “săn đại gia” của cô thì… phát triển vượt bậc
Phải công nhận một điều – Vương Mẫn là loại biết tính toán
Cô chịu khó nhẫn nhịn và biết nắm bắt thời cơ
Nghe ở bệnh viện tư lớn nhất Melbourne ít các lão đại gia Hoa đang điều trị dài hạn
Thế là cô lập tức bỏ ngang chuyện học xin làm hộ lý
Và …