Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Tôi quay lại làm ở một khách sạn 5 sao mà trước đây từng làm qua. Ông chủ là bạn của ba tôi, từng được ba giúp đỡ nên mới miễn cưỡng cho tôi vào làm chân chạy việc trong bếp. Bố cục bếp không thay đổi, ở bãi đất trống sau cửa sau, thùng rác từng chứa một lá thư báo trúng tuyển đã bị xé nát từ rất lâu trước đây. 

Cũng ở chỗ này, từng có gã say rượu trêu ghẹo tôi, bị tôi cầm d.a.o bếp đuổi chạy mấy trăm mét.

Nghĩ lại chuyện cũ, tôi khẽ cười, cảm giác xa lạ nơi khóe môi khiến tôi nhận ra mình đã lâu lắm rồi không cười. Sân sau rất rộng, đi xa hơn chút là một bãi cỏ, nhưng mùa đông thì tiêu điều.

Tôi thấy hai bóng người quen thuộc. Một người quay lại – là Lâm Hạo. Ánh mắt anh ta thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi nói gì đó với người bên cạnh. 

Tôi đã nhận ra người đó, cố đè nén ý định bỏ chạy. Khi Lương Tiêu quay người lại, phản xạ của một nhân viên quèn như tôi là mỉm cười và vẫy tay chào họ.

Bước chân anh rõ ràng khựng lại, mắt nheo lại, dập tắt điếu thuốc trong tay, nói gì đó với Lâm Hạo. Lâm Hạo quay đi, còn anh thì bước về phía tôi. 

 

Tôi hơi căng thẳng, cúi xuống nhìn chiếc tạp dề hồng kẻ ô có hình gấu nhỏ trên người, do dự không biết có nên cởi ra không.

À, ngón tay tôi vừa nhặt hành lá dính đầy đất, kẽ móng toàn bùn đen.

Tô Hữu, mày đâu có đi xem mắt, nghĩ mấy thứ này làm gì? Chẳng lẽ anh ta là người trong mộng của mày sao? Không, tất nhiên là không. Tôi và anh ta trước đây là mối quan hệ bao nuôi – tình nhân không thể công khai. Bây giờ, sau này, mãi mãi đều là người xa lạ.

Nghĩ rõ điều đó, tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh.

14

“Vì sao không trả lời tin nhắn của anh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Lương tổng không phải đã đính hôn rồi sao? Gửi tin cho em có hợp không?”

Anh ta như thấy buồn cười: “anh đính hôn với ai cơ?”

Giả vờ ngây ngô cũng ra dáng lắm. Tôi thấy chán, quay người định đi.

Gai xương rồng

Anh ta nắm lấy tay tôi, thấy bùn vàng bùn đen trên đó cũng làm như không thấy: “Có phải em hiểu lầm rồi không? Người đính hôn với Trình Hí Nguyệt là em trai anh.”

Tôi giật tay ra: “Thì sao? Liên quan gì đến em?”

“Tô Hữu,” mắt anh sâu thẳm, “về với anh đi.”

“Hồi đó là anh bảo em cút.”

“Có ký hợp đồng không?”

“Hả?”

Mắt anh nhìn chằm chằm: “Ba năm thời hạn, lúc đó chúng ta ký rồi, cô Tô mới thực hiện một năm, biến mất hai năm, vi phạm ý chí bên A, tức là đã vi phạm hợp đồng.”

Tôi sững sờ. Đúng là chúng tôi từng ký hợp đồng. Loại quan hệ không thể lộ sáng này, dù vi phạm thật, anh ta thực sự sẽ kiện tôi sao? Tôi không chắc anh ta có điên đến thế không, nhưng có một điều chắc chắn: nếu ra tòa, tôi và mẹ coi như xong đời.

Và thế là tôi quay lại với Lương Tiêu.

Tin tốt là anh ta cho tôi lựa chọn.