Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Một là nhận một lần ba triệu, hai là kéo dài mối quan hệ này vô thời hạn với ba trăm nghìn mỗi tháng.
Thà đau một lần còn hơn kéo dài. Nghe tôi chọn, anh ta cũng chẳng bất ngờ.
Ánh đèn mờ tối, cà vạt quấn từng vòng quanh cổ tay tôi, tôi từ từ nhấc chân quàng qua hông anh.
Đêm đó, sự điên cuồng vượt xa sức chịu đựng của tôi. Anh như con thú hoang mất kiểm soát, nỗi sợ tràn ngập cơ thể tôi, cho đến khi ánh mắt tôi cũng bị nhuộm cùng một thứ ham muốn sa đọa.
Không biết qua bao lâu, xung quanh cuối cùng cũng yên ắng. Tôi ngửi thấy mùi thuốc lá, mở mắt. Anh cầm một tờ giấy đỏ đặt trên bật lửa, châm lửa.
Tôi thấy bất thường, ngồi dậy mới phát hiện xung quanh là một biển đỏ – cả giường toàn tiền mặt, từng xấp nhân dân tệ đập vào mắt khiến thị giác yếu ớt của tôi choáng ngợp.
“Ba triệu, em có muốn đếm không?”
Kẻ điên đó ném bật lửa xuống đất.
Đúng là một kiểu sỉ nhục khác. Tôi nhếch môi: “Không cần, Lương tổng đã thỏa mãn được cơn thù hận rồi. Ngày mai phiền anh chuyển vào thẻ cho tôi.”
Sau một lúc im lặng rất lâu, chữ “Cút” kèm khói thuốc bị phun thẳng vào mặt tôi, cay đến mức tôi ho sặc sụa, nước mắt trào ra.
Bốn giờ rưỡi sáng, tôi kéo cái thân xác rã rời, bắt taxi về nhà mình. Nằm trên chiếc giường nhỏ ấm áp, tôi như vừa trải qua một cơn ác mộng dài. May là lần này, nó thực sự kết thúc.
16
Nợ nhà tôi đã trả xong. Tôi vốn bị nỗi sợ hãi bao trùm suốt bao năm, đến khi thật sự không còn nợ, lại cảm thấy bình thản. Tôi và mẹ định sau Tết sẽ chuyển đến thành phố S.
Không ngờ đúng ngày Tết, ba tôi – Tô Tích Quốc – lại trở về. Lúc đi ông ta như chạy nạn, còn hôm nay thì mặc vest, thắt cà vạt, bảnh bao như ai.
Mẹ tôi cầm ly ném vào ông ta, lấy tay đấm, lấy chân đá, đuổi đi thật xa. Đến khi hàng xóm hé cửa nhìn, mẹ mới để ông vào nhà.
Tô Tích Quốc quỳ xuống, người đàn ông cao mét tám khóc đến nức nở. Ông nói nếu năm đó ở lại thì chắc chắn là con đường chết, chỉ ra nước ngoài mới có hy vọng sống.
Ở nước ngoài, ông gặp được một thiên tài đầu cơ, khởi nghiệp thành công, tài sản hàng trăm triệu, muốn đón mẹ con tôi sang hưởng phúc.
Vài năm ngắn ngủi, Tô Tích Quốc bắt đúng thời cơ, công ty tăng giá trị như bóng được thổi phồng, hệ số tăng trưởng phi mã. Mẹ tôi tuy giận nhưng khi ông mặt dày đòi chia nửa tài sản, bà không nói gì thêm.
Sau đó, mẹ tôi nói với tôi bằng giọng nặng nề: “Con gái, ba con tuy không ra gì nhưng vẫn phải nhận, sau này ông chết, tiền cũng để lại cho con.”
Tin ba tôi về lan ra, nhà tôi coi như vực dậy.
Hôm sau đi làm, ông chủ lớn đích thân kéo tôi ra khỏi bếp, bảo tôi không cần làm ở đây nữa.
Tôi hỏi: “Vậy lương của tôi tính sao?”
Ông ta cười khinh khỉnh: “Bác và ba cháu thân như ruột thịt, cháu cứ mở miệng là được, coi như tiền tiêu vặt bác cho.”
Chậc.
Mùng Một Tết, ba mẹ của Giang Thịnh tới nhà. Nhìn Giang Thịnh bảnh bao, mẹ tôi rất vui. Sau bữa cơm, mẹ anh ta đề cập đến chuyện đính hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mẹ tôi tuy không ưa ba mẹ anh ta nhưng rất hài lòng với Giang Thịnh, cộng thêm việc hiện giờ ba tôi nghe lời mẹ răm rắp.
Lời nói dối rằng Giang Thịnh cùng tôi trả nợ, cuối cùng như boomerang quay lại đập vào chính tôi, khiến tôi không thể ngăn việc định ngày đính hôn.
Không ngờ, đêm trước lễ đính hôn, tôi nhận được một email nặc danh, bên trong là ảnh thân mật cỡ lớn của tôi và Lương Tiêu.
Gọi điện chất vấn anh ta, hắn lại bắt đầu đe dọa tôi quay về bên hắn.
Tôi là đồ vật chắc? Thích gọi thì đến, muốn đuổi thì đi? Ngay cả chuyện quay clip uy h.i.ế.p cũng làm được, hắn vẫn vô liêm sỉ như xưa.
Gai xương rồng
Không ngờ, cuộc gọi đó chỉ là khởi đầu…
17
Nghe đồn vị “quý nhân” ở nước ngoài từng chỉ điểm giúp ba tôi – Tô Tích Quốc – đã trở về, ông muốn mời người đó ăn cơm. Cả nhà tôi đều đi.
Và đúng như các bạn đoán, vị quý nhân ấy chính là Lương Tiêu.
Anh đứng đó, dáng vẻ tuấn tú, khí chất thanh nhã, ánh mắt như sao sáng. Thấy tôi bước vào, anh gọi: “Tô Hữu.”
Tôi hoảng hốt thấy rõ.
Mẹ tôi hỏi: “Hai người quen nhau à?”
Tôi lắc đầu rồi lại gật đầu: “Gặp nhau lúc làm việc, nhưng không thân lắm.”
Bữa cơm đó, tôi ăn mà như ngồi trên đống kim. Nhân lúc đi vệ sinh, tôi chặn anh lại.
“Lương Tiêu, anh nhất định phải ép em đến vậy sao?”
Anh ta làm ra vẻ vô tội: “anh có nói gì đâu.”
“Rốt cuộc anh muốn gì?”
Anh dựa vào tường, ánh mắt ẩn dưới ánh đèn mờ tối: “Hủy hôn ước đi.”
“Mẹ em rất thích anh ấy.”
“Ba em còn thích anh nữa là.”
Anh thở dài, như mệt mỏi vô cùng, mắt đỏ hoe: “Hữu Hữu , em hãy nói rõ với họ, anh thích em, anh tự nguyện giúp em trả nợ, giữa chúng ta trước giờ không hề có giao dịch gì cả!”
Anh lấy hợp đồng ra, chồng lên nhau, xé nát, rồi ném vào bồn cầu.
“Lâm Hạo cái thằng khốn ấy, có phải đã nói xấu anh với em không?”
“Thế nó có nói cho em biết chuyện nhà anh không?”
“Nghe anh nói xong, nếu em vẫn muốn rời đi, anh sẽ không dây dưa nữa.”