Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Tôi lại bắt đầu đi làm.

Những lúc mệt mỏi, tôi nhớ đêm Lương Tiêu đuổi tôi đi.

Gai xương rồng

Vẻ mặt đắc ý đó, tưởng anh trong sáng lắm cơ, đàn ông luôn diễn tình cảm sâu sắc.

Giấy báo nhập học nhanh chóng gửi đến, tôi đậu khoa Công nghệ Thông tin Đại học S, cách đây sáu tiếng tàu cao tốc.

Nhưng lương ở S cao gấp ba.

Một học kỳ trôi qua, tôi tự tin là sinh viên tiết kiệm nhất trường.

Mỗi tháng tôi đều trả nợ, có bằng cấp uy tín, cộng thêm đã trả một phần, chủ nợ đối xử nhẹ nhàng hơn.

Năm đó là thời kỳ bùng nổ của công ty công nghệ.

Nhiều công ty lớn nhỏ mọc lên như nấm.

Tôi lờ mờ nhận ra năng khiếu lập trình của mình, chuyên tâm học hỏi, cuối học kỳ hai nhận được offer thực tập tại một startup nhỏ.

Công ty này do tôi chọn kỹ, lương cơ bản không cao nhưng thưởng tùy năng lực.

Tôi bỏ hết việc làm thêm khác.

Giang Thịnh kiên trì chuyển tiền, tôi đều từ chối.

"Hữu Hữu, em từ chối vì trong lòng có người khác ư? Nhưng nhà Lương và Trình đã định thông gia rồi."

Bố mẹ anh nhận được thiệp mời.

Tôi nhíu mày, anh điều tra tôi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Em không hiểu anh nói gì."

Anh cười đắng: "Lương Tiêu từng đánh anh một trận."

"Chỉ mình anh biết quan hệ của hai người, nếu em ngại, anh sẽ giữ bí mật."

Tôi thở phào: "Anh đã biết chuyện này, nên hiểu tại sao em từ chối."

Giang Thịnh nắm tay tôi: "anh cho được, sao anh không thể? Hay em chê anh cho ít?"

Lòng tôi mệt mỏi, giật tay áo bỏ đi.

Năm tiếp theo trôi qua êm đềm, nửa đêm không còn ác mộng chủ nợ rượt đuổi, mà thay bằng căn phòng tôi từng ở.

Bóng người cao lêu nghêu trên giường, dáng vẻ thư giãn nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm, có thể bóp cổ tôi bất cứ lúc nào.

Tôi tỉnh dậy thở hổn hển, mừng vì đó chỉ là mơ.

Tại sao cứ gặp ác mộng? Tôi bực bội gãi đầu.

Hóa ra những giấc mơ đó là điềm báo, đường trả nợ nào bằng phẳng?

Công ty tôi làm tên là “Khoa Hưng”. Quy mô tuy nhỏ nhưng đủ mọi bộ phận, kiểu kinh doanh nhỏ mà tinh gọn này lại thu hút được lượng khách mà các công ty lớn không “ăn” nổi.

 Đôi khi, “ăn không nổi” cũng có thể là “không thể ăn”, chỉ tiếc là công ty tôi rõ ràng đã không làm tốt khâu rà soát rủi ro. 

Sau vài lần khách bỏ chạy không trả tiền, đám kỹ thuật toàn đàn ông mới nhận ra mình đã gặp phải lừa đảo thương mại. Vốn đầu tư không thể thu hồi, dòng tiền đứt đoạn, chưa đến ba tháng, ông chủ đã đóng cửa công ty.

Tôi là thực tập sinh, có thể lấy đủ tiền lương đã là cực kỳ may mắn. Năm đó, tôi vừa kết thúc năm hai đại học, dự định sau Tết sẽ nộp hồ sơ xin việc lại.

 Nhưng không có lương thì tiền chẳng trả được, nên trong kỳ nghỉ Tết, tôi vẫn phải đi làm thêm.