Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
18– Ngoại truyện Lương Tiêu
Sinh ra trong nhà họ Lương, đối với cuộc đời tôi mà nói, chẳng biết là may hay rủi.
Cha tôi – Lương Nhạc – bắt đúng thời cơ của thời đại, dùng hai mươi năm sung sức nhất lập nên Tập đoàn Lương thị. Nhưng sự lãng mạn trong ông khiến giang sơn gây dựng khó mà giữ được.
Ông ngoại tình với nữ minh tinh nổi tiếng Tiêu Tình, đúng lúc mẹ tôi mắc bệnh nặng.
Mẹ qua đời, Tiêu Tình sinh cho ông một cậu con trai. Cha cẩn trọng hỏi tôi: “Có muốn ra nước ngoài du học không?”
Ở lại cũng chẳng có gì thú vị, tôi đồng ý, với điều kiện cha tuyệt đối không được tái hôn.
Mọi chuyện vốn bình yên, cho đến vài năm sau, Lâm Hạo từ trong nước báo tin: Lương Nhạc định cưới Tiêu Tình.
“Anh bạn, em trai cậu đã vào đại học rồi, cậu mà không về, nhà sẽ bị người khác chiếm mất đấy.”
Thật ra, tôi luôn dõi theo tình hình ở nhà. Mấy năm nay, Lương Nhạc chìm trong việc dẫn vợ trẻ đi khắp nơi hưởng lạc, nhiều thương hiệu của Lương thị bị ngành mới nổi đánh cho lao đao.
Tôi nhanh chóng hoàn thành chương trình học, vội vàng về nước.
Khi trở về, tôi ở Lương thị chưa có nền tảng, người đầu tiên chìa “cành ô liu” cho tôi là Tập đoàn Trình thị.
Tiểu thư Trình thị thích tôi, chỉ là yêu đương qua loa, tôi đồng ý.
Một mùa hè nóng cháy, tôi dốc sức xoay chuyển tình thế.
Gai xương rồng
Đêm khuya, tránh khỏi chốn tiệc tùng ngột ngạt, tôi ra ngoài hóng gió, nhìn thấy một cô gái vừa khóc vừa xé thư báo trúng tuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hình ảnh đó nhiều năm sau vẫn quanh quẩn trong đầu tôi – nỗi buồn của cô ấy giống hệt cơn đau âm ỉ tôi mang theo trong bao giấc mộng đêm.
Cùng là kẻ lưu lạc, vốn tự cho mình lạnh nhạt với đời, tôi lại thấy một cảm xúc kỳ lạ mang tên “xót xa” với một người xa lạ.
Tôi muốn an ủi, nhưng quên rằng bản thân vốn vụng về trong việc bày tỏ quan tâm.
Tôi huýt sáo mấy tiếng. Cô ấy quả nhiên quay lại.
Chưa nghĩ ra câu mở lời, tôi lại huýt thêm tiếng nữa.
Cô ấy giật mình, quả nhiên ngừng khóc.
Tôi bước đến: “Cô bé, anh có vài câu muốn nói với em.”
Cô lại quay người chạy biến vào bếp.
Lát sau bước ra, tay cầm d.a.o bếp, ánh mắt đầy sát khí, như kiểu quyết liều mạng.
Cô giơ dao, tôi mà không chạy thì đúng là ngu. Nhưng cô gái này lại đuổi theo sát nút.
Dù đã lâu không chạy, tôi cuối cùng cũng thoát được.
Thở không ra hơi, tôi tự nhủ: Đừng tùy tiện thương hại người khác.
Nhưng tôi nhanh chóng hối hận. Hỏi thăm từ bếp trưởng, tôi biết được thân phận cô ấy, và tìm được người.
Khi đó, tôi chưa hiểu sức mạnh của tình yêu, chỉ muốn ở gần cô hơn.