Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Kỳ thi khá suôn sẻ, nhưng khi bước ra khỏi phòng thi, tôi choáng váng.

Xuyên qua dòng người tấp nập, tôi nhìn thấy chiếc Cayenne quen thuộc bên trái, nhưng tai lại nghe tiếng mẹ gọi.

Cạnh mẹ là Giang Thịnh ôm bó hoa.

Tôi rảo bước về phía mẹ, để ý thấy cửa xe mở ra.

Gai xương rồng

Giang Thịnh đưa hoa cho tôi, ôm chặt, thì thầm bên tai: "Hữu Hữu, chúc mừng em."

"Cảm ơn, chúng ta về thôi."

Tôi đâu dám ngoái lại nhìn, theo hai người đi.

Xe mà Giang Thịnh gọi đã đến.

Ánh mắt tôi và tài xế - Lương Tiêu chạm nhau, cảm giác như mặt trời đen kịt, mắt tối sầm.

Trên xe, mẹ vẫn cảm ơn Giang Thịnh, tôi gượng gạo phụ họa.

Giang Thịnh ngạc nhiên: "Dì ơi, cháu không giúp gì nhiều, tiền Hữu Hữu đã trả lại hết rồi."

Mẹ cũng ngơ ngác nhìn tôi, tôi giả vờ bình tĩnh: "Giang Thịnh đừng an ủi mẹ em, dù sao cũng cảm ơn anh."

Giang Thịnh định nói thêm, bị ánh mắt ziết người của tôi ngăn lại.

May mà Lương Tiêu im lặng suốt quãng đường.

Sự im lặng như con thú rình mồi, tối đó về nhà, anh rót rượu trên đảo bếp.

Ánh đèn chiếu xuống, gương mặt anh tái nhợt, đôi môi mỏng đỏ như ma cà rồng.

"Thứ vô dụng, sẽ bị loại bỏ."

Lời Lâm Hạo văng vẳng bên tai, lưng tôi ướt đẫm mồ hôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Uống một ly?"

Anh đưa ly rượu.

Để chuộc lỗi, tôi uống cạn.

Lần đầu uống rượu trắng, cổ họng như bị d.a.o cứa.

"Em xin lỗi, em không biết giải thích với mẹ thế nào về số tiền lớn."

Anh rót thêm: "Sao không thể nói? Anh và Giang Thịnh khác gì nhau?"

Cổ họng tôi đắng nghẹn: "Giang Thịnh..."

"Tô H ữu." Anh nâng cằm tôi, ép uống tiếp, bình thản hỏi: "Em thích anh ta đến vậy sao?"

Tôi có thích Giang Thịnh không?

Từ nhỏ, anh như người anh trai chăm sóc tôi, vui buồn gì cũng tìm anh, dù tôi nổi nóng thế nào anh cũng kiên nhẫn.

Mẹ tôi thấy rõ điều đó, chỉ có Giang Thịnh là cái tên khiến bà yên tâm.

Ánh mắt Lương Tiêu lạnh đến phát sợ, tôi bị ép uống rượu, mặt đẫm nước mắt.

Tôi cố gắng giải thích: "A Tiêu, mẹ em biết có quan trọng không? Mối quan hệ đen tối của chúng ta, chẳng phải càng ít người biết càng tốt sao?"

Mắt anh đỏ ngầu, như nghe chuyện phi lý: "Đen tối? Là em đen tối, hay anh đen tối?"

"Em tưởng chỉ bằng thân thể, em xứng đáng số tiền đó ư?"

Tôi cứng đờ, anh buông ly rượu vỡ tan.

"Tô Hữu, em có thể giả ngốc mãi, cũng có thể thích người khác, Lương Tiêu này không phải không có em không được."

"Cút đi."

Khi rời biệt thự, tôi còn nợ ba trăm triệu.