Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự sụp đổ của Trầm Tuấn Anh diễn ra nhanh chóng và triệt để hơn tôi dự đoán. Các kênh thông tin đại chúng đồng loạt đưa tin về vụ bê bối trốn thuế và rửa tiền của công ty anh ta. Danh tiếng anh ta bị hủy hoại hoàn toàn, không còn đường cứu vãn.

 

Công ty anh ta chính thức tuyên bố phá sản. Các tài sản của công ty bị tịch thu để trả nợ. Trầm Tuấn Anh bị khởi tố, và đối mặt với án tù giam.

 

Diệp Hạ, sau khi không thể xin tôi tha thứ, đã lập tức rời bỏ Trầm Tuấn Anh. Cô ta không quan tâm đến việc anh ta đang gặp khó khăn, hay đứa bé trong bụng cô ta sẽ ra đời mà không có cha. Cô ta chỉ muốn thoát khỏi mớ bòng bong này càng nhanh càng tốt.

 

Trước khi rời đi, Diệp Hạ còn gửi cho tôi một tin nhắn cuối cùng, đầy cay cú: [“Chị đã thắng. Chị đã phá hủy tất cả. Nhưng chị có thấy hạnh phúc không?”]

 

Tôi đọc tin nhắn, mỉm cười nhạt. Hạnh phúc ư? Tôi không chắc. Nhưng tôi biết, tôi đã giành lại được sự tự trọng của mình. Tôi đã không để mình bị chà đạp thêm nữa.

 

Tôi liên lạc với luật sư Hùng để tiến hành thủ tục ly hôn. Với những bằng chứng rõ ràng về hành vi ngoại tình và các sai phạm pháp luật của Trầm Tuấn Anh, tôi có lợi thế tuyệt đối trong việc phân chia tài sản.

 

Ban đầu, Trầm Tuấn Anh vẫn cố chấp, không chịu ly hôn. Anh ta muốn giữ lại chút danh dự cuối cùng. Nhưng khi đối mặt với những bằng chứng không thể chối cãi và nguy cơ phải ngồi tù, anh ta đành phải chấp nhận.

 

Phiên tòa ly hôn diễn ra chóng vánh. Trầm Tuấn Anh xuất hiện với vẻ ngoài tiều tụy, ánh mắt vô hồn. Anh ta không còn là người đàn ông kiêu ngạo, thành đạt mà tôi từng biết. Anh ta chỉ là một cái bóng của chính mình.

 

Tôi giành được quyền sở hữu căn nhà của chúng tôi, và một khoản tiền bồi thường xứng đáng. Tuy nhiên, tôi không cảm thấy hả hê như tôi từng nghĩ. Thay vào đó, tôi cảm thấy một nỗi trống rỗng, một sự mệt mỏi cùng cực.

 

Sau tất cả, tôi vẫn là người phụ nữ đã yêu anh ta suốt mười hai năm. Dù anh ta đã phản bội tôi, nhưng những kỷ niệm đẹp đẽ của quá khứ vẫn còn đó, xen lẫn với nỗi đau và sự thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi quyết định bán căn nhà của chúng tôi. Tôi không muốn sống trong một nơi mà mọi ngóc ngách đều gợi nhắc về sự dối trá và phản bội. Tôi muốn bắt đầu một cuộc sống mới, ở một nơi mới, với những ký ức mới.

 

Tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn, ấm cúng hơn ở một khu vực yên tĩnh. Tôi từ bỏ công việc cũ, tìm một công việc mới, ít áp lực hơn, để có thời gian chữa lành vết thương lòng.

 

Những ngày đầu rất khó khăn. Tôi thường xuyên thức dậy vào ban đêm, mồ hôi đầm đìa, với những cơn ác mộng về sự phản bội. Tôi vẫn còn cảm thấy đau đớn, nhưng tôi biết, mình phải mạnh mẽ vượt qua.

 

Bạn bè và gia đình luôn ở bên cạnh, động viên tôi. Mẹ tôi thường xuyên đến thăm, nấu cho tôi những món ăn yêu thích, và lắng nghe tôi tâm sự. Sự ủng hộ của họ là nguồn động lực lớn giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn này.

 

Tôi dành thời gian cho bản thân. Tôi đọc sách, tập yoga, và đi du lịch một mình. Tôi học cách yêu thương bản thân, học cách tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất của cuộc sống.

 

Một buổi chiều, tôi tình cờ gặp lại Thảo, người đã giúp tôi trong việc vạch trần Trầm Tuấn Anh. Cô ấy cũng đã vượt qua giai đoạn khó khăn của mình, và đang bắt đầu một công việc kinh doanh mới.

 

Chúng tôi ngồi lại với nhau, trò chuyện về những gì đã xảy ra. Thảo nói: “Chị An Nhiên, chị đã làm một việc đúng đắn. Trầm Tuấn Anh xứng đáng với những gì đã nhận được. Hắn ta là một kẻ tồi tệ.”

 

Tôi gật đầu. “Tôi không hối hận về những gì mình đã làm. Nhưng tôi cũng không muốn sống trong hận thù nữa. Tôi muốn buông bỏ, để có thể sống một cuộc sống bình yên.”

 

Thảo nhìn tôi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Chị đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Em tin rằng chị sẽ tìm thấy hạnh phúc mới.”

 

Tôi mỉm cười. Tôi không biết hạnh phúc mới có đến hay không. Nhưng tôi biết, tôi đã tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn mình. Tôi đã không còn là nạn nhân nữa. Tôi đã trở thành người chiến thắng, người đã tự giải thoát mình khỏi xiềng xích của quá khứ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi, An Nhiên, đã sẵn sàng để đón nhận những điều mới mẻ.