Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai tuần sau ngày cưới định mệnh, cuộc sống của tôi như được thiết lập lại từ đầu. Tôi lao vào công việc, vào những dự án mới tại công ty của bố, cố gắng lấp đầy khoảng trống mênh m.ô.n.g trong lòng.

 

Một buổi chiều, khi tôi đang vùi đầu vào đống tài liệu, điện thoại bất ngờ rung lên. Là tin nhắn từ Mai Anh, cô ta mời tôi tới bữa tiệc sinh nhật "thân mật" của cô ta và Minh Phong tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất Sài Gòn.

 

Nếu là nửa năm trước, tôi đã xông tới, tát cho cô ta vài cái, hoặc ít nhất là đập nát chiếc điện thoại trong tay. Nhưng bây giờ, tôi bình thản đến lạ, như thể đó chỉ là một lời mời xã giao vô thưởng vô phạt.

 

Tôi mỉm cười nhạt. Thân mật sao? Cô ta muốn tôi tới để chứng kiến sự thân mật của họ, để khẳng định chiến thắng sao? Được thôi, tôi sẽ đến, nhưng theo cách của riêng tôi.

 

Tôi chọn một chiếc váy đỏ ôm sát, không quá cầu kỳ nhưng đủ để tôn lên vóc dáng thon gọn. Tôi trang điểm kỹ càng, nhấn nhá vào đôi mắt đã từng đong đầy nước mắt, giờ chỉ còn lại sự lạnh lùng và kiêu hãnh.

 

Tôi mang theo nụ cười nhàn nhạt, bước vào sảnh tiệc. Âm nhạc du dương, ánh đèn lung linh, mọi thứ đều được bài trí một cách xa hoa, đúng chất Minh Phong.

 

Trên sân khấu, Minh Phong và Mai Anh đang ôm lấy nhau, khuôn mặt rạng rỡ. Anh ta cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô ta giữa tiếng reo hò, chúc mừng từ phía khách mời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cảnh tượng đó, nếu là trước đây, sẽ xé nát trái tim tôi. Nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi cảm thấy trống rỗng, vô vị. Họ như hai diễn viên đang trình diễn một vở kịch mà tôi đã xem chán ngán.

 

Tôi từ tốn bước lên sân khấu, mỗi bước đi đều vững chãi và tự tin. Cả khán phòng bỗng im bặt khi thấy tôi, những tiếng reo hò chúc mừng cũng tắt ngấm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, đầy sự ngạc nhiên, tò mò và cả hoang mang.

 

Minh Phong và Mai Anh cũng sững sờ. Gương mặt Minh Phong thoáng chút bối rối, còn Mai Anh thì lộ rõ vẻ khó chịu, nhưng cố gắng che giấu bằng nụ cười gượng gạo.

 

Tôi không nói một lời, chỉ lặng lẽ tiến đến bên họ. Tôi cầm tay Minh Phong, bàn tay đã từng nắm lấy tay tôi bao năm qua, giờ đây lại đặt vào tay Mai Anh.

 

Tôi mỉm cười, nụ cười không chạm đến mắt, lạnh lẽo như băng: "Quà sinh nhật cho cô – danh phận vợ Minh Phong. Mong cô giữ kỹ."

 

Minh Phong sầm mặt lại, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh nghiến răng, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm: "Lan Vy, em thôi đi! Em muốn làm loạn đến bao giờ?"

 

Tôi nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng như một tảng băng trôi. Không còn chút tình cảm nào trong đó, chỉ còn sự dứt khoát và kiên định.

 

Tôi đáp: "Tôi không làm loạn. Chỉ là… nếu đã biết sẽ kết thúc, thì tôi trả lại cho anh sớm hơn một chút thôi." Anh c.h.ế.t lặng, nhìn tôi không chớp mắt, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe. Giây phút đó, tôi biết, mình đã thật sự giải thoát.