Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười tám tuổi, tôi là một cô bé ngây thơ, tin vào tình yêu vĩnh cửu. Tôi ước được cưới Minh Phong, được cùng anh xây dựng một gia đình nhỏ bé, hạnh phúc.
Hai mươi lăm tuổi, tôi gần như chạm tới giấc mơ ấy, chiếc váy cưới đã sẵn sàng, thiệp mời đã gửi đi khắp nơi. Nhưng chính anh là người tự tay phá vỡ nó, một cách phũ phàng và tàn nhẫn.
Chín năm thanh xuân, chín năm tôi dồn hết tâm huyết, tình cảm cho một người đàn ông. Giờ đây, tất cả chỉ còn lại là một mớ hỗn độn, một vết sẹo sâu hoắm trong trái tim.
Sau đêm bỏ trốn khỏi đám cưới, tôi không hề khóc lóc hay than vãn. Tôi biết, nước mắt không giải quyết được gì. Điều duy nhất tôi có thể làm là đứng dậy, mạnh mẽ hơn.
Tôi lao vào công việc, như một con thiêu thân. Tôi học quản lý công ty từ bố, tìm hiểu từng ngóc ngách của thị trường, của những con số khô khan.
Không ngờ chuyện đó lại lọt tai Minh Phong. Anh ta hẳn đã rất ngạc nhiên, một cô gái yếu đuối, chỉ biết yêu đương như tôi lại có thể làm được điều đó.
Một tối, khi tôi đang kiểm tra lại bản kế hoạch kinh doanh, điện thoại reo lên. Là số của Minh Phong. Tôi chần chừ một lúc rồi cũng nghe máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh nói, giọng có chút ngập ngừng: "Lan Vy, anh đã cấm Mai Anh vào nhà tân hôn rồi." Giọng anh nghe như đang làm một việc gì đó rất to lớn, rất vĩ đại.
Tôi chỉ "ừ" một tiếng, không có thêm bất kỳ phản ứng nào. Căn nhà đó, giờ đây, đã không còn ý nghĩa gì với tôi nữa rồi.
Anh im lặng mấy giây, có lẽ đang chờ đợi một câu hỏi, một lời trách móc từ tôi. Nhưng tôi chỉ giữ im lặng, trái tim đã nguội lạnh.
Anh lại lên tiếng, giọng nói có phần bối rối: "Nếu em khó chịu, anh sẽ mua nhà khác." Nghe câu đó, tôi chỉ thấy buồn cười. Anh nghĩ một căn nhà có thể bù đắp được tất cả sao?
Tôi cười nhạt, đáp gọn: "Tùy anh." Tôi không muốn tranh cãi, không muốn giải thích. Mọi lời nói giờ đây đều là thừa thãi.
Đầu dây bên kia, giọng anh trở nên gắt gỏng, có chút bực bội: "Em giả vờ cao giá mãi không mệt à? Em nghĩ em là ai?"
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Sự kiên nhẫn của tôi đã cạn kiệt. Tôi đáp lại, giọng nói bình thản đến đáng sợ: "Nếu anh nghĩ vậy… thì cứ nghĩ vậy."
Từ giây phút đó, tôi biết mình không còn muốn cố gắng vì anh nữa. Mối quan hệ này, dù có kéo dài đến đâu, cũng đã chết. Và tôi, tôi đã hoàn toàn giải thoát khỏi nó. Cuộc đời tôi, bắt đầu từ đây.