Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Phong, sau cuộc điện thoại định mệnh ấy, dường như không hề nhận ra sự thay đổi triệt để trong tôi. Anh vẫn sống trong thế giới của riêng mình, nơi anh là trung tâm và mọi thứ phải xoay quanh anh.
Anh càng công khai dẫn Mai Anh đi khắp nơi, từ các sự kiện lớn nhỏ đến những buổi tiệc sang trọng. Họ xuất hiện trên mặt báo, trên các trang tin tức giải trí với tần suất dày đặc.
Anh mua tặng cô ta những món đồ xa xỉ, những bộ trang sức đắt tiền, những chiếc túi hiệu mới nhất. Tất cả đều được chụp ảnh, đăng tải lên mạng xã hội kèm theo những lời lẽ ngọt ngào.
Tôi đọc những tin tức ấy, không còn cảm thấy đau đớn, mà chỉ thấy một sự trống rỗng đến lạ. Hóa ra, tình yêu chín năm của tôi, đối với anh, chỉ là một vở kịch mà anh đã chán ngán.
Một hôm, tôi nhận được một đoạn clip được gửi từ một người bạn thân. Trong đó, Minh Phong đang trả lời phỏng vấn trước ống kính báo chí, Mai Anh đứng bên cạnh, cười duyên dáng.
Một phóng viên hỏi: "Minh Phong, anh công khai bạn gái mới như vậy, không sợ vị hôn thê của mình nổi giận à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh cười tự tin, nụ cười đầy kiêu ngạo, như thể anh đang nắm giữ toàn bộ thế giới trong lòng bàn tay: "Cô ấy ngoan lắm, sẽ không làm ầm đâu. Cô ấy hiểu chuyện mà."
Tôi bật cười chua chát. "Ngoan"? "Hiểu chuyện"? Anh dùng những từ ngữ đó để định nghĩa tôi, để trấn an bản thân và để xoa dịu dư luận.
Sự tự tin đó… là tôi đã trao cho anh. Tôi đã quá yêu anh, quá tin tưởng anh, quá nhẫn nhịn anh, đến mức anh nghĩ rằng tôi sẽ mãi mãi là một con mèo ngoan ngoãn trong lòng bàn tay anh.
Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận mọi thứ, sẽ cam chịu nhìn anh bên người khác, chỉ vì cái danh phận "vợ Minh Phong" mà anh ban cho tôi một cách đầy thương hại.
Nhưng anh đã lầm. Sự nhẫn nhịn của tôi không phải là yếu đuối, mà là sự tích lũy. Từng chút một, tôi đã gom góp lại những mảnh vỡ của trái tim, để rồi ghép chúng lại thành một khối thép vững chắc.
Và bây giờ, tôi sẽ từng chút một… lấy lại hết. Lấy lại sự tự tin mà anh đã đánh cắp, lấy lại sự kiêu hãnh mà anh đã chà đạp, và lấy lại cả cuộc đời mà anh đã cố gắng định đoạt thay tôi.
Trò chơi của anh, tôi sẽ chơi đến cùng. Nhưng lần này, tôi sẽ là người nắm luật chơi. Và anh, Minh Phong, sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình. Anh sẽ hối hận vì đã coi thường tôi.