Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bạn thân nhất của tôi từng là Lâm Hiểu.

Kiếp trước, trước khi tôi bị phát hiện là giả, nhà cô ta đã phá sản, phải bán hết mọi tài sản mới đủ trả nợ, cả gia đình phải chuyển đến một thành phố khác sinh sống.

Sau này khi vụ thiên kim giả bị phanh phui, tuy tôi vẫn ở lại Tống gia nhưng tiền tiêu vặt lại bị cắt giảm một nửa.

Dù vậy, tôi vẫn trích ra một nửa số tiền tiêu vặt để giúp đỡ cô ta, giúp gia đình cô ta vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.

Chỉ vì cô ta là người bạn thân duy nhất của tôi.

Kiếp này, công ty nhà cô ta bất ngờ nhận được một khoản đầu tư lớn, không những không phá sản mà sau hai năm còn ngày càng phát đạt, tài sản gần như sánh ngang với Tống gia.

Tuy nhiên, đối diện với ánh mắt của tôi, cô ta lại hơi không tự nhiên mà né tránh, như có chút chột dạ.

Cuối cùng vẫn không mở lời nói giúp tôi một câu nào.

Kỳ vọng dần biến thành thất vọng.

Tôi há miệng, muốn hỏi cô ta, tại sao?

Nhưng lại phát hiện mình không thể hỏi thành lời.

“Tống Ngữ, cô không sao chứ?” Thấy vậy, Tống Nhiễm chủ động bước tới, “Ngại quá, mọi người không cố ý cười nhạo cô đâu.”

Vẻ mặt cô ta y như một tiểu bạch hoa đầy tinh tế.

Theo lẽ thường, giờ đây tôi nên “không chịu nổi sự sỉ nhục” mà đặt ly rượu xuống, rồi quay người rời đi –

“Này này này, đi đâu đấy? Hội sở các cô đào tạo nhân viên kiểu này à? Còn không mau qua đây rót rượu cho tôi!” Trương Trì ra vẻ cố ý kiếm chuyện, cười vô cùng đắc ý.

“Biết đâu ông đây vui vẻ, còn cho cô mấy nghìn tệ tiền boa đấy.”

“Tống Ngữ, giờ cô rời Tống gia, chắc sống chật vật lắm nhỉ?”

Thấy tôi không nói gì, hắn ta mắt đảo một vòng, càng quá đáng hơn: “Vừa đúng lúc, bên cạnh ông đây còn thiếu một người làm ấm giường.”

“Tôi thấy cô cũng có chút nhan sắc, thân hình cũng đủ hấp dẫn, chi bằng đi theo tôi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thấy hắn ta nói càng lúc càng quá đáng, những người khác trong phòng VIP cũng nhao nhao lộ ra vẻ mặt hóng chuyện.

Chỉ có Tống Nhiễm hơi nhíu mày, định mở miệng thì –

“Rầm” một tiếng, cửa phòng VIP bị một cước đạp văng.

Triệu Phú đến muộn, mặt mày lạnh như tiền, dưới ánh mắt của mọi người, nhanh chóng bước vào.

Anh đứng thẳng trước mặt Trương Trì, ánh mắt sắc bén như dao, nghiến răng từng chữ hỏi: “Mày vừa nói ai có chút nhan sắc?”

Cả căn phòng VIP im lặng trong giây lát.

Ngay cả tôi cũng có chút kinh ngạc, Triệu Phú vốn thích yên tĩnh, trước đây trừ khi đi cùng tôi, nếu không rất ít khi đến những nơi như thế này.

“Triệu, Triệu ca…” Trương Trì không ngờ Triệu Phú lại đột ngột xuất hiện, lập tức sợ đến mềm cả chân, “Tôi, tôi chỉ đùa thôi…”

Trước mặt Triệu Phú, hắn ta không dám làm càn.

“Ồ?” Triệu Phú nghiêng đầu, mặt không cảm xúc nói: “Dám đùa cợt cô ấy, ai cho mày cái gan đó?”

Lúc này, có người bên cạnh ra giải vây, là một phú nhị đại từng có quan hệ khá tốt với Triệu Phú.

“Ôi chao, Triệu Phú, biết là cậu và Tống Ngữ trước đây quan hệ tốt, nhưng giờ cô ấy đâu còn như chúng ta nữa, mọi người đều lớn lên cùng nhau, cậu cần gì phải vì cô ấy…”

Lời chưa nói hết đã bị Triệu Phú cắt ngang.

“Mày cũng biết chúng ta lớn lên cùng nhau à?”

Nói rồi, anh liếc nhìn tên phú nhị đại đó, rồi lại lướt mắt qua đám người trong phòng VIP với vẻ mặt khác nhau.

“Cô ấy đã làm sai cái gì? Cô ấy tự nguyện làm thiên kim giả à? Cô ấy trước đây đã làm gì có lỗi với chúng mày sao?”

“Người mà lão tử nâng như công chúa, chúng mày lại dám sỉ nhục như thế à?”

Anh cau mày thật chặt.

“Chúng mày bị bệnh cả rồi à?”