Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, rồi lại nhìn Chu Dương. Anh vẫn đứng đó, vẻ mặt cố giữ sự bình thản nhưng đôi mắt không ngừng d.a.o động, chờ đợi phản ứng của tôi. Sự im lặng giữa hai chúng tôi bỗng trở nên ngột ngạt, nặng nề hơn bao giờ hết.
“Thế nào? Có gì đáng xem không?” Anh hỏi, giọng vẫn còn chút căng thẳng nhưng đã cố gắng lấy lại vẻ tự nhiên. Tôi cảm thấy như anh đang thách thức tôi, hoặc đang tự trấn an mình rằng tôi sẽ không tìm thấy gì.
Tôi lắc đầu nhẹ, kéo một nụ cười hờ hững trên môi. “Không có gì. Em chỉ muốn kiểm tra xem có tin nhắn của mẹ không thôi.” Tôi đứng dậy, đi về phía tủ quần áo, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Anh thở phào nhẹ nhõm, tiếng thở ra rõ ràng đến mức tôi có thể nghe thấy. “Vậy thì tốt rồi. Đừng lo nghĩ nhiều, mai là ngày trọng đại của chúng ta.” Anh bước lại gần, vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, đặt cằm lên vai tôi.
Cơ thể anh ấm áp, nhưng tôi lại cảm thấy lạnh toát. Mùi sữa tắm quen thuộc của anh giờ đây lại khiến tôi thấy khó chịu đến lạ. Tôi cố gắng không run rẩy, không đẩy anh ra, nhưng trong lòng đã có một bức tường vô hình sừng sững dựng lên.
“Anh đi ngủ đi. Em muốn xem lại váy cưới một chút.” Tôi khẽ nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh ngần ngại một chút, rồi buông tôi ra, bước về phía giường.
“Đừng thức khuya quá, Tô Tô. Ngủ sớm đi, ngày mai em phải thật xinh đẹp.” Anh nói, rồi nằm xuống, kéo chăn lên. Tôi chỉ khẽ gật đầu, không quay lại nhìn anh.
Khi tiếng thở đều đều của Chu Dương vang lên, tôi mới dám quay lại nhìn anh. Anh đang ngủ, gương mặt thanh thản như không có gì xảy ra, như thể mọi nghi ngờ, mọi sự thật tàn nhẫn vừa rồi chỉ là ảo ảnh của riêng tôi.
Tôi bước đến bên chiếc váy cưới trắng tinh treo trên mắc. Từng đường kim mũi chỉ, từng hạt cườm lấp lánh đều được tôi chọn lựa tỉ mỉ, gửi gắm vào đó bao nhiêu ước mơ và hy vọng. Nhưng giờ đây, chiếc váy ấy lại như một tấm vải liệm, che giấu một sự thật đau lòng.
Tôi đưa tay vuốt nhẹ lên lớp vải tuyn mềm mại. Hình ảnh Chu Dương giúp tôi sấy tóc, câu nói về màu tóc cam nâu, và chiếc điện thoại với mật khẩu đã đổi cứ ám ảnh trong đầu tôi. “Màu cam nâu rất đẹp, rất tôn da.” Câu nói ấy, giờ đây, không còn là một lời khen ngợi vô tư nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nó là một mảnh ghép, một mảnh ghép nhỏ nhưng lại khớp hoàn hảo vào bức tranh lớn của sự phản bội. Tôi nhớ lại những lần Chu Dương đột nhiên bận rộn hơn, những cuộc gọi bí ẩn anh thường lén lút nghe ngoài ban công, những lần anh về nhà muộn với lý do công việc.
Tôi đã tin tưởng anh một cách tuyệt đối, đến mức chưa bao giờ nghi ngờ. Tôi đã quá bận rộn với công việc, với việc chuẩn bị cho đám cưới, với những giấc mơ về một gia đình nhỏ hạnh phúc, mà không nhận ra những vết nứt đang dần xuất hiện trong mối quan hệ của chúng tôi.
Giờ đây, mọi thứ đều trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn. Chiếc điện thoại không chỉ là mật mã, mà là cánh cửa mở ra một thế giới mà tôi chưa bao giờ biết đến, một thế giới mà Chu Dương đã giấu kín khỏi tôi.
Tôi ngồi thụp xuống sàn, ôm chặt lấy đầu. Nước mắt không ngừng chảy, nhưng tôi không dám khóc thành tiếng, sợ làm anh thức giấc. Tiếng nấc nghẹn ngào bị tôi cố gắng đè nén lại, biến thành những tiếng rít khe khẽ trong cổ họng.
Cả một đời người, tôi đã dành trọn vẹn cho anh. Từ những ngày đầu tiên của tình yêu tuổi trẻ, cho đến khi chúng tôi cùng nhau xây dựng sự nghiệp, cùng nhau vượt qua bao khó khăn. Anh là cả thế giới của tôi, là niềm tin duy nhất của tôi.
Vậy mà, chỉ trong một đêm, mọi thứ sụp đổ. Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ là cô dâu hạnh phúc nhất thế giới vào ngày mai. Nhưng giờ đây, tôi chỉ cảm thấy mình là một con rối bị giật dây, chuẩn bị đóng vai trong một vở kịch mà tôi không hề muốn tham gia.
Chiếc váy cưới trắng tinh, biểu tượng của sự tinh khiết và tình yêu vĩnh cửu, giờ đây lại trở thành một lời chế giễu cay đắng. Tôi không thể ngủ, cũng không muốn ngủ. Tôi chỉ muốn thời gian ngừng lại, hoặc quay ngược trở lại, để tôi có thể thoát khỏi cơn ác mộng này.
Nhưng thời gian vẫn trôi, kim đồng hồ vẫn nhích từng chút một về phía buổi sáng định mệnh. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn đường mờ ảo. Tôi ước gì mình cũng có thể chìm vào bóng tối, quên đi tất cả.
Đêm dài đằng đẵng. Tôi biết, dù có cố gắng đến đâu, sáng mai tôi vẫn phải đối mặt với sự thật. Và điều đáng sợ nhất là, tôi không biết mình sẽ đối mặt với nó như thế nào. Trái tim tôi đau nhói, không phải vì mất mát, mà vì sự phản bội quá đỗi tàn nhẫn.
Tôi tự hỏi, ai là người phụ nữ có mái tóc màu cam nâu ấy? Ai là người mà Chu Dương đã lựa chọn để chia sẻ những điều bí mật, những mơ ước mà anh chưa từng nói với tôi? Và làm thế nào, tôi sẽ đối mặt với cô ta?