Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, tôi thức dậy khi ánh nắng yếu ớt đã len lỏi qua khe cửa, không phải vì tôi đã ngủ đủ giấc, mà vì tiếng chuông điện thoại reo vang. Đó là mẹ tôi, giọng nói rộn ràng, đầy phấn khởi qua điện thoại: “Tô Tô, con gái! Con dậy chưa? Chuẩn bị đi, mẹ với dì Hà sang đón con đây!”

 

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi, giọng nói cũng phải cố gắng giữ cho không run rẩy: “Con dậy rồi ạ. Mẹ cứ bình tĩnh, con chuẩn bị xong rồi.” Tôi cúp máy, nhìn vào tấm gương. Một khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng và nụ cười gượng gạo hiện ra.

 

Chu Dương đã thức dậy từ lúc nào, anh đang đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Anh quay lại, nở nụ cười tươi tắn, khác hẳn vẻ hoảng loạn đêm qua: “Dậy rồi sao? Anh vừa gọi cho bên nhà hàng, họ nói mọi thứ đã sẵn sàng. Hôm nay em sẽ là cô dâu đẹp nhất.”

 

Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ bước vào phòng tắm. Dòng nước lạnh xối thẳng vào mặt, cố gắng gột rửa đi những mệt mỏi, những nỗi đau đang gặm nhấm. Tôi nhìn mình trong gương, tự nhủ: Tô Tô, mày phải mạnh mẽ. Mày không thể gục ngã vào lúc này.

 

Khi tôi bước ra, Chu Dương đã chuẩn bị xong xuôi. Anh mặc bộ vest đen lịch lãm, cà vạt được thắt ngay ngắn, trông thật bảnh bao và rạng rỡ. Nhìn anh, tôi lại thấy ghê tởm. Một màn kịch hoàn hảo đang chờ đợi chúng tôi.

 

“Anh đi trước ra sảnh chờ mẹ với dì Hà nhé. Em thay đồ xong rồi xuống sau.” Tôi nói, giọng nói lạnh lùng đến mức chính tôi cũng bất ngờ. Anh khựng lại một chút, như thể nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của tôi, nhưng rồi cũng gật đầu: “Được. Anh đợi em.”

 

Anh rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng trống trải. Tôi không vội vàng thay váy cưới, mà đi thẳng đến chiếc bàn làm việc của Chu Dương. Đêm qua, tôi đã quá hoảng loạn để tìm kiếm kỹ càng. Tôi biết, anh không thể xóa sạch mọi dấu vết.

 

Tôi mở máy tính của anh, nhưng nó lại khóa bằng một mật khẩu khác. Tôi thử ngày sinh của anh, của tôi, ngày kỷ niệm, nhưng đều không được. Tôi thử mật khẩu điện thoại của anh, cũng không được. Anh ta thật cẩn thận.

 

Tôi thở dài, gần như muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi, ánh mắt tôi dừng lại ở một cuốn sổ tay nhỏ nằm dưới chồng tài liệu. Đó là cuốn sổ mà Chu Dương thường dùng để ghi chú những ý tưởng công việc, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có gì bất thường trong đó.

 

Tôi mở cuốn sổ ra, lật từng trang một. Toàn là những ghi chú công việc, những con số khô khan. Cho đến khi, một trang giấy bị kẹp ở giữa thu hút sự chú ý của tôi. Đó là một tờ giấy ăn nhà hàng, trên đó có vài nét vẽ nguệch ngoạc và một dòng chữ viết tay rất nhỏ.

 

Dòng chữ ấy viết: “Hồng trà sữa, ít đường, nhiều trân châu. Cam nâu rất hợp với em.” Dưới dòng chữ là một số điện thoại, và một cái tên được viết rất vội vàng: “Linh.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Linh. Cái tên ấy như một tiếng sét đánh ngang tai. Hồng trà sữa, ít đường, nhiều trân châu… đó là món đồ uống tôi thường thấy anh mua về, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến người khác. Và màu tóc cam nâu… mọi thứ đều khớp một cách đau đớn.

 

Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Linh… Linh nào? Tôi cố lục lọi trong trí nhớ, tìm kiếm một cái tên Linh nào đó quen thuộc với Chu Dương. Không có. Một người lạ, hay một người mà anh đã cố tình giấu tôi?

 

Tôi run rẩy lấy điện thoại của mình, nhập số điện thoại trên tờ giấy ăn. Đầu dây bên kia đổ chuông vài hồi, rồi một giọng nữ ngọt ngào vang lên: “Alo, ai đấy ạ?”

 

Giọng nói ấy không xa lạ. Tôi đã nghe nó vài lần, trong những cuộc điện thoại mà Chu Dương thường lén lút nghe ngoài ban công. Giọng nói ấy đã từng khiến tôi thoáng nghi ngờ, nhưng rồi lại nhanh chóng gạt đi vì tin tưởng anh.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy. “Chào cô Linh. Tôi là Tô Tô, vợ sắp cưới của Chu Dương.”

 

Đầu dây bên kia im bặt. Một khoảng lặng kéo dài như vô tận. Tôi có thể cảm nhận được sự bất ngờ, sự hoảng loạn của cô ta qua không khí tĩnh lặng. Rồi, giọng cô ta vang lên, không còn ngọt ngào nữa, mà trở nên sắc lạnh và đầy cảnh giác: “Cô Tô Tô? Có chuyện gì không?”

 

“Không có gì.” Tôi khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Chỉ là muốn hỏi cô một chút, cô có biết Chu Dương thích màu tóc cam nâu không? Anh ấy bảo màu đó rất tôn da.”

 

Tiếng thở dốc của cô ta vang lên rõ mồn một. Cô ta không nói gì, nhưng sự im lặng ấy lại là lời thú nhận rõ ràng nhất. Tôi không cần phải hỏi thêm, cũng không muốn nghe thêm bất cứ lời giải thích nào.

 

“Ngày mai là đám cưới của tôi và Chu Dương. Tôi nghĩ cô nên biết điều đó.” Tôi nói, rồi không đợi câu trả lời, tôi cúp máy. Tay tôi run lên bần bật, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác hả hê đến lạ.

 

Tôi nhìn lại chiếc váy cưới trắng tinh, rồi nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng ban mai bỗng trở nên chói chang đến khó chịu. Ngày trọng đại… đúng, ngày trọng đại. Nhưng không phải cho tình yêu của tôi, mà cho sự sụp đổ của nó.

 

Tôi sẽ mặc chiếc váy này, bước vào lễ đường, nhưng không phải với một trái tim tràn ngập hạnh phúc. Tôi sẽ đối mặt với tất cả, với anh ta, và với người phụ nữ kia. Tôi sẽ không để họ coi thường tôi, không để họ biến tôi thành một kẻ ngốc.

 

Tôi hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giờ đây, tôi đã có đủ bằng chứng. Tôi đã có đủ lý do để không hối hận với quyết định của mình. Trận chiến thực sự, mới chỉ bắt đầu.