Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng còi xe inh ỏi dưới sân kéo tôi khỏi những suy nghĩ hỗn độn. Mẹ và dì Hà đã đến. Tôi vội vàng thay chiếc váy cưới, cố gắng che giấu khuôn mặt phờ phạc và đôi mắt sưng húp. Mỗi cử động đều nặng nề, như thể tôi đang khoác lên mình cả tấn đá.
Khi tôi bước ra, mẹ và dì Hà đã đứng ở cửa, nét mặt rạng rỡ. “Trời ơi, con gái mẹ hôm nay đẹp quá!” Mẹ ôm chầm lấy tôi, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Dì Hà cũng xuýt xoa khen ngợi, nhưng tôi chỉ cảm thấy những lời khen đó như những nhát d.a.o cứa vào lòng.
“Thôi, nhanh lên nào con. Giờ tốt không chờ ai đâu!” Dì Hà giục. Chúng tôi bước xuống sảnh. Chu Dương đang đứng đợi ở cửa, anh ta quay lại, nụ cười tươi rói khi nhìn thấy tôi. Một nụ cười giả tạo, tôi nghĩ, và cảm thấy buồn nôn.
Trên xe, mẹ và dì Hà không ngừng nói về những kế hoạch cho đám cưới, về tương lai hạnh phúc của chúng tôi. Tôi chỉ khẽ gật đầu, thỉnh thoảng ừ hữ vài tiếng. Mọi câu chuyện đều trở nên vô nghĩa, như thể tôi đang sống trong một thế giới khác.
Đến trung tâm tiệc cưới, không khí đã náo nhiệt. Hoa tươi được trang trí khắp nơi, ánh đèn lấp lánh, tiếng nhạc du dương. Mọi thứ đều được chuẩn bị hoàn hảo, đúng như những gì tôi và Chu Dương đã mơ ước. Nhưng chỉ có tôi biết, giấc mơ ấy đã vỡ tan từ đêm qua.
Chu Dương liên tục nắm tay tôi, trao cho tôi những cái nhìn đầy yêu thương, những nụ cười ấm áp. Anh ta diễn quá đạt, đến mức tôi gần như tin vào màn kịch này. Nhưng mỗi khi anh ta siết tay tôi, tôi lại nhớ đến mật khẩu điện thoại đã đổi, và dòng chữ “cam nâu rất hợp với em” trên tờ giấy ăn.
Khách khứa bắt đầu đến đông dần. Tôi phải tươi cười chào đón từng người, cảm ơn những lời chúc phúc. Có những người bạn thân thiết đến ôm tôi, nói rằng tôi là cô dâu hạnh phúc nhất. Tôi chỉ biết mỉm cười, nụ cười méo mó, chua chát.
Trong lúc đang chào hỏi một nhóm bạn, tôi thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc ở góc sảnh. Một cô gái với mái tóc màu cam nâu óng ả, gương mặt trang điểm kỹ càng. Đó chính là Linh.
Cô ta đang đứng cạnh một bàn tiệc, cười nói rôm rả với vài người. Ánh mắt cô ta lướt qua tôi, dừng lại một chút, rồi nhanh chóng lảng đi, như thể không muốn đối mặt. Tôi hít một hơi thật sâu, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay đ.â.m vào da thịt.
Đúng là cô ta. Cái cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng tôi. Cô ta dám đến đây, vào chính đám cưới của tôi, với mái tóc màu cam nâu mà Chu Dương đã khen ngợi. Sự trơ trẽn của cô ta khiến cơn giận trong tôi bùng lên dữ dội.
Chu Dương dường như cũng nhận ra sự xuất hiện của Linh. Anh ta khẽ giật mình, ánh mắt lướt nhanh về phía cô ta, rồi lại quay sang nhìn tôi, vẻ mặt thoáng chút lo lắng. “Em sao thế, Tô Tô?” Anh ta hỏi, giọng nói đầy quan tâm giả tạo.
Tôi lắc đầu, nụ cười trên môi càng trở nên lạnh lẽo. “Không có gì. Chỉ là tự nhiên thấy hơi mệt thôi.” Tôi cố tình liếc nhìn về phía Linh, cô ta đang nhìn chúng tôi, ánh mắt đầy thách thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi biết, đây là cơ hội của tôi. Tôi sẽ không để sự im lặng g.i.ế.c c.h.ế.t mình nữa. Tôi sẽ không để họ tiếp tục diễn màn kịch này. Đám cưới này, sẽ không phải là một kết thúc có hậu cho bất kỳ ai.
“Anh Chu Dương, có thể giúp em lấy ly nước không?” Tôi nói, giọng nói vẫn ngọt ngào nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao. Anh ta gật đầu, vội vàng đi về phía quầy đồ uống. Tôi biết, anh ta đang cố tránh né.
Ngay khi Chu Dương vừa đi khuất, tôi bước thẳng về phía Linh. Cô ta vẫn đang cười nói, nhưng khi thấy tôi tiến đến, nụ cười trên môi cô ta tắt ngúm. Ánh mắt cô ta lộ rõ sự hoảng sợ, nhưng rồi nhanh chóng biến thành vẻ thách thức.
“Chào cô Linh. Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cô ở đây.” Tôi nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự mỉa mai. Cô ta gượng cười, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “À, chào cô Tô Tô. Tôi đến chúc mừng hai người.”
Tôi khẽ cười, một nụ cười không chạm đến mắt. “Cảm ơn cô. Mà này, cô Linh có vẻ rất hợp với màu tóc cam nâu đấy. Rất tôn da.” Tôi cố tình nhấn mạnh từng từ, nhìn thẳng vào đôi mắt cô ta.
Linh tái mặt, cô ta biết tôi đã phát hiện ra. Vẻ mặt cô ta thoáng chút hoảng loạn, rồi lại cứng đờ. Cô ta không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn tôi đầy cảnh giác. Tôi biết, mũi tên đầu tiên đã trúng đích.
“Cô đến đây với tư cách gì?” Tôi hỏi, giọng nói không còn chút ngọt ngào nào nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ. Cô ta giật mình, lùi lại một bước, như thể tôi là một con quỷ dữ.
“Tôi… tôi là bạn của Chu Dương. Anh ấy mời tôi đến.” Cô ta lắp bắp, giọng nói run rẩy. Tôi nhếch mép cười khinh bỉ. “Bạn? Bạn của chồng sắp cưới tôi, mà lại dám đi nhuộm cùng màu tóc mà anh ta thích ở người khác sao?”
“Cô… cô nói gì vậy?” Cô ta cố gắng chối cãi, nhưng đôi mắt lại không ngừng liếc nhìn về phía Chu Dương đang quay trở lại. Tôi biết, cô ta đang sợ hãi. Cô ta đang sợ bị lộ tẩy.
Tôi bước lại gần cô ta hơn, giọng nói hạ thấp, chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe thấy: “Hãy tận hưởng bữa tiệc này đi, cô Linh. Vì có lẽ, đây sẽ là lần cuối cùng cô được thấy Chu Dương trong bộ dạng chú rể. Và cũng là lần cuối cùng, cô được bước chân vào cuộc đời tôi một cách công khai như thế này.”
Cô ta há hốc miệng, không nói nên lời. Chu Dương đã đến gần, anh ta cầm trên tay ly nước, vẻ mặt lo lắng. Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn Linh, rồi lại nhìn tôi, như thể đang cố gắng đọc vị cảm xúc của tôi.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ với Chu Dương, một nụ cười mà anh ta chưa bao giờ thấy ở tôi trước đây. “Anh Chu Dương, em hơi mệt. Có lẽ em cần nghỉ một chút trước khi vào lễ đường.” Tôi nói, rồi liếc nhìn Linh, ánh mắt đầy ẩn ý. Trò chơi, mới chỉ bắt đầu.