Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Dương nhìn tôi đầy nghi ngờ, nhưng tôi đã quay lưng lại, khoác tay anh ta, kéo anh ta đi về phía phòng chờ cô dâu. Linh đứng đó, gương mặt tái mét, nhìn theo bóng chúng tôi. Tôi biết, cô ta đã hiểu lời cảnh cáo của tôi.

 

Trong phòng chờ, Chu Dương buông tay tôi ra, vẻ mặt nghiêm trọng. “Em vừa nói gì với Linh vậy?” Anh ta hỏi, giọng nói đầy vẻ trách móc. Tôi quay lại nhìn anh ta, nụ cười trên môi vẫn không tắt, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.

 

“Em nói gì sao? Em chỉ chào hỏi khách mời thôi mà. Hay là anh sợ em nói ra điều gì không nên nói?” Tôi hỏi lại, giọng điệu đầy khiêu khích. Anh ta giật mình, ánh mắt thoáng chút hoảng loạn. “Em đừng nói linh tinh. Linh là bạn của anh.”

 

“Bạn sao?” Tôi nhếch mép. “Bạn của anh mà lại có cùng sở thích về màu tóc với anh đến vậy sao? Hay là, còn hơn cả bạn?” Tôi bước lại gần anh ta, đối diện trực tiếp. “Anh có biết, đêm qua, em đã không ngủ được một chút nào không?”

 

Chu Dương lùi lại một bước, né tránh ánh mắt tôi. “Tô Tô, em đang nói gì vậy? Đừng làm loạn lên vào ngày cưới của chúng ta.” Anh ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay lại run rẩy không kiểm soát.

 

“Làm loạn sao?” Tôi cười phá lên, một nụ cười đầy đau khổ và cay đắng. “Anh có nghĩ đến cảm giác của em không? Anh có nghĩ đến việc anh đã phản bội em như thế nào không? Ngay trước lễ cưới, anh lại dám…”

 

“Đủ rồi!” Anh ta đột nhiên cắt lời tôi, giọng nói đầy tức giận. “Em đừng có suy diễn linh tinh. Anh không làm gì cả. Em không có bằng chứng gì cả.”

 

“Bằng chứng sao?” Tôi lặp lại, rồi đưa tay vào túi váy cưới, lấy ra tờ giấy ăn nhàu nát. Tôi đặt nó vào lòng bàn tay anh ta. “Cái này là gì? Hồng trà sữa, ít đường, nhiều trân châu. Cam nâu rất hợp với em. Và số điện thoại của cô ta.”

 

Chu Dương nhìn tờ giấy ăn, gương mặt anh ta lập tức biến sắc, từ tái nhợt chuyển sang đỏ bừng, rồi lại trắng bệch. Anh ta không nói nên lời, chỉ đứng đó, nhìn tôi đầy sợ hãi. Tôi biết, anh ta đã bị dồn vào đường cùng.

 

“Anh còn gì để nói không, Chu Dương?” Tôi hỏi, giọng nói lạnh lẽo đến tận xương tủy. Anh ta cố gắng mở miệng, nhưng không có lời nào thoát ra. Anh ta chỉ lắc đầu, ánh mắt đầy van xin.

 

“Anh không thể giải thích được đúng không?” Tôi cười khẩy. “Không sao. Em sẽ giúp anh giải thích. Anh đã ngoại tình. Với cô Linh, người có mái tóc màu cam nâu mà anh thích. Ngay trước lễ cưới của chúng ta.”

 

Anh ta đột nhiên quỳ xuống, ôm chặt lấy chân tôi. “Tô Tô, em nghe anh nói đi. Anh sai rồi. Anh không cố ý. Anh… anh chỉ nhất thời lạc lối. Em tha thứ cho anh đi. Xin em, đừng hủy đám cưới. Anh yêu em mà, Tô Tô.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt trống rỗng. Những lời cầu xin của anh ta không còn chạm đến tôi nữa. Mọi cảm xúc đã tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và ghê tởm. “Anh yêu em sao? Nếu yêu em, anh sẽ không làm điều này.”

 

“Anh xin em, Tô Tô. Vì danh dự của gia đình chúng ta, vì tất cả những gì chúng ta đã xây dựng.” Anh ta vẫn cố gắng van nài, giọng nói nghẹn ngào. Tôi biết, anh ta chỉ đang nghĩ đến bản thân, đến cái gọi là danh dự hão huyền.

 

Tôi cúi xuống, gỡ tay anh ta ra. “Danh dự ư? Anh đã tự tay vứt bỏ nó rồi, Chu Dương. Và anh nghĩ, tôi có thể đứng trên lễ đường này, mỉm cười và nói lời thề nguyện với một người đã phản bội tôi sao?”

 

Tiếng nhạc đám cưới vang lên từ sảnh chính, báo hiệu đã đến giờ cử hành hôn lễ. Tiếng nhạc du dương, êm ái, nhưng trong tai tôi lại như tiếng kèn tang. Tôi nhìn chiếc váy cưới trắng tinh, rồi nhìn Chu Dương đang quỳ dưới chân tôi.

 

“Tô Tô, xin em…” Anh ta vẫn không ngừng cầu xin. Tôi lắc đầu. “Đã quá muộn rồi, Chu Dương. Tất cả đã kết thúc.”

 

Tôi quay lưng lại, bước về phía cửa. Tim tôi đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự quyết tâm chưa từng có. Tôi sẽ không để mình bị chôn vùi trong sự dối trá này. Tôi sẽ tự giải thoát cho mình.

 

Khi tôi mở cửa phòng chờ, những ánh mắt tò mò lập tức đổ dồn về phía tôi. Mẹ tôi, dì Hà, và vài người bạn thân đang đứng đợi bên ngoài, vẻ mặt lo lắng. “Tô Tô, con ổn không? Sao lâu vậy?” Mẹ hỏi.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu. Nụ cười trên môi tôi không còn là sự gượng gạo nữa, mà là một nụ cười đầy kiên cường. “Con không sao, mẹ. Con chỉ muốn nói với mẹ và mọi người một điều.”

 

Tôi bước ra ngoài, đi thẳng về phía sảnh chính, nơi hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía cửa. Chu Dương chạy theo tôi, anh ta vẫn còn đang hoảng loạn, cố gắng níu lấy tay tôi. “Tô Tô, em định làm gì?”

 

Tôi không trả lời, chỉ bước thẳng lên sân khấu, nơi đáng lẽ tôi sẽ nói lời thề nguyện. Tiếng nhạc bỗng nhiên tắt hẳn. Cả sảnh tiệc chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, một cô dâu trong chiếc váy trắng tinh nhưng gương mặt lại lạnh lùng đến lạ.

 

Tôi cầm lấy micro, hít một hơi thật sâu. Chu Dương đứng dưới sân khấu, ánh mắt đầy van xin và tuyệt vọng. “Tô Tô, đừng mà!” Anh ta khẽ gọi, nhưng tiếng gọi ấy chìm nghỉm trong không gian tĩnh lặng.

 

“Chào mừng quý vị và các bạn đã đến với lễ cưới của tôi và Chu Dương.” Tôi bắt đầu, giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc, rõ ràng và đầy kiên quyết. “Nhưng có lẽ, tôi phải xin lỗi vì đã làm mất thời gian của mọi người.”

 

Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Chu Dương, người đang đứng dưới sân khấu, gương mặt tái mét. “Đám cưới này, sẽ không diễn ra.”