Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả sảnh tiệc bỗng ồn ào hẳn lên, những tiếng xì xào bàn tán vang khắp nơi. Mẹ tôi hét lên một tiếng, gương mặt bà trắng bệch. Chu Dương đứng dưới sân khấu, thân hình anh ta khẽ run rẩy, ánh mắt đầy kinh hoàng.
Tôi không để ý đến bất cứ ai, chỉ nhìn thẳng vào Chu Dương. “Anh Chu Dương, anh có muốn giải thích với mọi người không? Hay để tôi nói giúp anh?” Tôi hỏi, giọng nói đầy thách thức, khiến anh ta không thể né tránh.
Anh ta cố gắng bước lên sân khấu, nhưng đôi chân như không còn sức lực. “Tô Tô, em… em đừng nói nữa. Về nhà rồi nói.” Anh ta van nài, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
“Về nhà sao?” Tôi cười khẩy. “Về nhà để anh tiếp tục lừa dối tôi sao? Không đâu, Chu Dương. Tôi đã quá mệt mỏi với những lời nói dối của anh rồi.”
Tôi quay sang nhìn những vị khách đang xì xào bàn tán. “Xin lỗi mọi người. Tôi nghĩ, mọi người có quyền được biết sự thật. Đám cưới này bị hủy bỏ, không phải vì lý do khách quan, mà vì chú rể của chúng ta, Chu Dương, đã phản bội tôi.”
Cả sảnh tiệc như nín thở. Mẹ tôi vội vàng chạy lên sân khấu, kéo tay tôi. “Tô Tô, con nói gì vậy? Con điên rồi sao?” Bà thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng và xấu hổ.
Tôi gỡ tay mẹ ra, nhìn thẳng vào bà. “Con không điên, mẹ. Con đang nói sự thật. Con không thể kết hôn với một người đã lừa dối con, ngay trước đêm tân hôn.”
Chu Dương đột nhiên lao lên sân khấu, giật lấy micro từ tay tôi. “Không phải vậy! Tô Tô, em đừng nghe người khác nói. Anh không có làm gì cả!” Anh ta hét lên, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ.
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Không làm gì sao? Vậy cái này là gì, Chu Dương?” Tôi rút tờ giấy ăn từ túi váy cưới ra một lần nữa, giơ cao trước mặt mọi người. “Hồng trà sữa, ít đường, nhiều trân châu. Cam nâu rất hợp với em. Và số điện thoại của cô Linh.”
Khi cái tên Linh được thốt ra, một vài tiếng xì xào lại vang lên. Tôi liếc nhìn về phía Linh, cô ta đang đứng cạnh bàn tiệc, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt đầy hoảng sợ. Cô ta cố gắng né tránh ánh mắt của mọi người, nhưng đã quá muộn.
“Linh… cô Linh nào?” Một vài người bạn của Chu Dương hỏi, vẻ mặt đầy tò mò. Tôi không cần phải trả lời. Ánh mắt của Chu Dương và Linh đã nói lên tất cả.
“Anh Chu Dương, anh có dám thề là anh không quen biết cô Linh này, không hẹn hò với cô ta, và không bao giờ nói với cô ta rằng màu tóc cam nâu rất hợp với cô ta không?” Tôi hỏi, giọng nói đầy thách thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chu Dương im lặng. Anh ta nhìn Linh, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Anh ta biết, không thể chối cãi được nữa. Sự thật đã phơi bày một cách trần trụi.
“Anh không dám trả lời đúng không?” Tôi cười lạnh. “Vậy để tôi nói cho mọi người biết. Cô Linh đây, chính là người tình của chú rể Chu Dương. Người mà anh ta đã lén lút qua lại, ngay cả khi chúng tôi đang chuẩn bị cho đám cưới này.”
Cả sảnh tiệc bùng nổ. Những tiếng thì thầm, những ánh mắt phán xét đổ dồn về phía Chu Dương và Linh. Linh co rúm người lại, cố gắng trốn tránh, nhưng mọi người đều đã nhìn thấy cô ta.
Chu Dương đột nhiên quay sang Linh, ánh mắt đầy tức giận. “Tại sao cô lại đến đây? Tôi đã nói cô đừng đến mà!” Anh ta gần như gầm lên, như thể muốn đổ lỗi cho cô ta.
Linh bật khóc. “Anh nói gì vậy? Chính anh mời tôi đến mà! Anh nói anh sẽ cho tôi một danh phận!” Cô ta hét lên, những lời nói của cô ta như những nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi.
Danh phận? Anh ta đã hứa danh phận cho cả hai người phụ nữ sao? Sự trơ trẽn của anh ta khiến tôi cảm thấy ghê tởm đến tận cùng. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy sự thất vọng và khinh bỉ.
“Danh phận sao?” Tôi lặp lại, giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc. “Anh Chu Dương, anh định cho cô ta danh phận gì? Danh phận của kẻ thứ ba, hay danh phận của người hủy hoại hạnh phúc của người khác?”
Chu Dương không nói nên lời. Anh ta đứng đó, như một bức tượng, đối mặt với sự phán xét của tất cả mọi người. Mẹ tôi gục xuống, khóc nức nở. Dì Hà vội vàng dìu bà ra khỏi sảnh tiệc.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Chu Dương. “Anh Chu Dương, tôi muốn anh biết một điều. Tôi không hối hận về quyết định của mình. Tôi không thể kết hôn với một người đã phản bội tôi, một người không xứng đáng với tình yêu và sự tin tưởng của tôi.”
Tôi quay sang nhìn Linh, người đang đứng đó, gương mặt vẫn còn vương nước mắt. “Và cô Linh. Cô có vẻ rất tự hào về tình yêu của mình với Chu Dương. Vậy thì hãy tận hưởng đi. Bởi vì từ giờ phút này, cô sẽ có anh ta hoàn toàn. Một người đàn ông dối trá, một kẻ phản bội.”
Tôi ném micro xuống sàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên. Rồi tôi quay lưng lại, bước ra khỏi sảnh tiệc, không một chút do dự. Tôi không cần biết phản ứng của Chu Dương, của Linh, hay của bất kỳ ai khác. Tôi đã nói ra sự thật, và đó là tất cả những gì tôi cần làm.
Khi tôi bước ra khỏi cửa, ánh nắng chói chang của buổi trưa bỗng trở nên dịu mát. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng n.g.ự.c mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Tôi đã tự giải thoát cho mình khỏi một cuộc hôn nhân dối trá.
Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và tôi sẽ phải đối mặt với nhiều điều khó khăn hơn nữa. Tôi sẽ phải đối mặt với sự tổn thương, với những lời đàm tiếu, và với một tương lai không có Chu Dương. Nhưng ít nhất, tôi đã chọn con đường của riêng mình. Tôi đã chọn sự thật.