Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bước đi trong vô định, bỏ lại sau lưng tiếng ồn ào, tiếng khóc, và những ánh mắt phán xét. Chiếc váy cưới trắng tinh giờ đây như một gánh nặng, nhắc nhở tôi về một giấc mơ đã vỡ tan. Tôi đi thẳng ra bãi đỗ xe, không một chút do dự.

 

Điện thoại trong túi tôi rung lên liên tục. Đó là mẹ, là dì Hà, là những người bạn thân. Tôi không muốn nghe bất cứ ai vào lúc này. Tôi chỉ muốn được một mình, để đối diện với sự trống rỗng đang xâm chiếm lấy tôi.

 

Khi tôi đang cố gắng mở cửa xe, Chu Dương chạy đến, hơi thở dốc. “Tô Tô, em đi đâu vậy? Em không thể bỏ đi như thế được!” Anh ta níu lấy tay tôi, ánh mắt đầy van xin và hoảng loạn.

 

Tôi gỡ tay anh ta ra, giọng nói lạnh lùng: “Tôi đi đâu không liên quan đến anh. Anh cứ ở lại đó mà tận hưởng danh phận với cô Linh của anh đi.”

 

“Tô Tô, anh xin em. Anh sai rồi. Anh sẽ bù đắp cho em. Anh sẽ chia tay Linh. Xin em, cho anh một cơ hội nữa.” Anh ta quỳ xuống, ôm chặt lấy chân tôi, vẻ mặt đầy đau khổ.

 

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt trống rỗng. Những lời hứa hẹn của anh ta giờ đây chỉ là những lời gió thoảng. Tôi đã quá mệt mỏi với những lời nói dối, những lời hứa hão huyền. “Anh nghĩ tôi còn tin anh sao, Chu Dương? Anh nghĩ tôi còn có thể tha thứ cho anh sau tất cả những gì anh đã làm sao?”

 

“Anh biết anh sai rồi. Nhưng Tô Tô, anh yêu em mà. Em là người quan trọng nhất đối với anh.” Anh ta vẫn cố gắng van nài, giọng nói nghẹn ngào.

 

Tôi cười khẩy. “Yêu tôi sao? Yêu tôi mà lại đi lén lút với người khác? Yêu tôi mà lại lừa dối tôi ngay trước lễ cưới? Anh nghĩ tình yêu của anh rẻ mạt đến vậy sao?”

 

Tôi gỡ tay anh ta ra một lần nữa, đứng dậy. “Anh đừng bao giờ nói với tôi từ ‘yêu’ nữa, Chu Dương. Nó khiến tôi thấy ghê tởm.” Tôi bước vào xe, đóng sập cửa lại. Anh ta vẫn đứng đó, nhìn tôi đầy tuyệt vọng.

 

Tôi khởi động xe, và lái đi, bỏ lại Chu Dương đứng chơ vơ giữa bãi đỗ xe. Tôi không ngoảnh đầu lại, không một chút hối tiếc. Tôi biết, quyết định của mình là đúng đắn.

 

Tôi lái xe đi trong vô định, không biết mình sẽ đi đâu. Thành phố bỗng trở nên xa lạ, những con đường quen thuộc giờ đây lại mang một vẻ gì đó lạnh lẽo. Tôi bật radio, nhưng những bản nhạc tình yêu du dương chỉ khiến tôi thêm đau lòng.

 

Tôi lái xe ra khỏi thành phố, về phía biển. Tôi cần một không gian rộng lớn, để hít thở, để giải tỏa những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Khi tôi đến nơi, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời.

 

Tôi bước xuống xe, đi thẳng ra bãi cát. Gió biển thổi mạnh, cuốn đi những lo lắng, những nỗi đau đang đè nặng trong lòng tôi. Tôi cởi đôi giày cao gót, để đôi chân trần chạm vào cát, cảm nhận sự mát lạnh của những con sóng đang vỗ vào bờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi ngồi thụp xuống cát, nhìn ra biển cả bao la. Những con sóng không ngừng vỗ vào bờ, rồi lại rút đi, mang theo những gì đã cũ. Tôi ước gì mình cũng có thể như những con sóng ấy, cuốn đi tất cả những nỗi đau, những ký ức buồn bã.

 

Tôi lấy điện thoại ra, mở tin nhắn. Hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Chu Dương. “Tô Tô, anh xin em, cho anh một cơ hội nữa.” “Tô Tô, anh yêu em mà.” “Tô Tô, em ở đâu? Anh lo cho em lắm.”

 

Tôi cười khẩy. Lo cho tôi sao? Nếu lo cho tôi, anh ta đã không làm điều đó. Tôi xóa tất cả những tin nhắn của anh ta, chặn số điện thoại của anh ta. Tôi không muốn nghe bất cứ lời nói dối nào nữa.

 

Tôi cũng thấy một vài tin nhắn từ Linh. “Cô Tô Tô, tôi xin lỗi. Tôi không biết anh Chu Dương đã có vợ sắp cưới.” “Cô Tô Tô, cô đừng giận anh Chu Dương. Anh ấy không cố ý.”

 

Tôi cười phá lên. Không cố ý sao? Cô ta nghĩ tôi ngốc đến vậy sao? Tôi cũng xóa tin nhắn của Linh, và chặn số điện thoại của cô ta. Tôi không muốn liên quan đến bất cứ ai trong số họ nữa.

 

Tôi ngồi đó, nhìn hoàng hôn buông xuống, cho đến khi bầu trời chuyển sang một màu đen huyền ảo. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên cao, như những viên kim cương nhỏ bé. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi.

 

Tôi biết, cuộc đời tôi sẽ thay đổi hoàn toàn sau ngày hôm nay. Tôi sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, với những lời đàm tiếu, với sự cô đơn. Nhưng ít nhất, tôi đã sống thật với chính mình. Tôi đã chọn sự thật, thay vì sống trong một cuộc hôn nhân dối trá.

 

Tôi đứng dậy, đi về phía xe. Tôi không biết mình sẽ đi đâu, nhưng tôi biết, mình sẽ không bao giờ quay lại nơi đó nữa. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có Chu Dương, không có những lời nói dối, và không có những nỗi đau.

 

Tôi lái xe đi, bỏ lại sau lưng biển cả bao la và những ký ức buồn bã. Tôi biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng tôi đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Tôi sẽ mạnh mẽ, và tôi sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

 

Đêm đó, tôi lái xe đi rất xa, đến một thị trấn nhỏ ven biển. Tôi thuê một căn phòng nhỏ trong một nhà nghỉ bình dân. Tôi không muốn ai biết tôi ở đâu, tôi chỉ muốn được ẩn mình trong một góc nhỏ của thế giới.

 

Tôi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. Mọi thứ vẫn còn quá choáng váng. Từ một cô dâu sắp cưới, tôi bỗng trở thành một người phụ nữ bị phản bội, một người vừa tự tay kết thúc cuộc đời mình. Cảm giác đau đớn vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự đau đớn tê dại như ban đầu nữa.

 

Nó là một nỗi đau âm ỉ, nhưng lại mang theo một chút gì đó của sự giải thoát. Tôi biết, tôi sẽ phải mất rất nhiều thời gian để chữa lành vết thương này. Nhưng tôi tin, tôi sẽ làm được. Tôi sẽ mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn sau tất cả.

 

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Đêm nay, tôi sẽ ngủ một mình. Và có lẽ, từ giờ trở đi, tôi sẽ luôn phải học cách ngủ một mình, học cách đối mặt với sự cô đơn. Nhưng tôi sẽ không gục ngã.