Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó trôi qua như một giấc mơ dài, đầy mỏi mệt và đau đớn. Tôi tắt điện thoại, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Tôi chỉ muốn được chìm đắm trong sự tĩnh lặng, để vết thương trong lòng được nghỉ ngơi.

 

Tôi lang thang trên những bãi biển vắng người, hít thở mùi gió biển mặn mòi. Tôi nhìn những con sóng xô vào bờ, rồi lại rút đi, mang theo những gì đã cũ. Tôi ước gì mình cũng có thể như những con sóng ấy, cuốn đi tất cả những nỗi đau, những ký ức buồn bã.

 

Tôi đọc sách, viết nhật ký, và đôi khi chỉ đơn giản là ngồi yên lặng, nhìn ra biển cả. Tôi không khóc nhiều nữa, bởi vì nước mắt đã cạn khô. Thay vào đó, là một sự trống rỗng, một nỗi buồn sâu thẳm.

 

Tôi biết, tôi không thể trốn tránh mãi. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi phải đối mặt với nó. Một tuần sau, tôi quyết định trở về thành phố. Tôi cần phải giải quyết mọi chuyện, và bắt đầu lại từ đầu.

 

Khi tôi về đến căn hộ, mọi thứ vẫn y nguyên như ngày tôi rời đi. Chiếc váy cưới vẫn còn treo trên mắc, như một lời nhắc nhở đau lòng. Tôi tháo nó xuống, gấp gọn gàng, và cất vào tủ.

 

Tôi mở điện thoại. Hàng trăm cuộc gọi nhỡ và tin nhắn. Từ mẹ, từ bạn bè, và từ Chu Dương. Tôi lướt qua những tin nhắn của anh ta, những lời cầu xin, những lời hứa hẹn. Tôi xóa tất cả, không chút do dự.

 

Tôi gọi lại cho mẹ. Giọng mẹ vẫn còn nghẹn ngào. “Tô Tô, con về rồi sao? Con có sao không? Sao con lại làm vậy?” Mẹ hỏi, giọng đầy trách móc.

 

“Con không sao, mẹ. Con chỉ đang làm điều đúng đắn thôi.” Tôi nói, giọng nói bình thản đến lạ. “Con không thể kết hôn với một người đã lừa dối con.”

 

Mẹ im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài. “Mẹ biết con đau khổ. Nhưng con có nghĩ đến danh dự của gia đình không? Đến những lời đàm tiếu của mọi người không?”

 

“Con nghĩ đến rồi, mẹ. Nhưng danh dự của con còn quan trọng hơn. Con không thể sống trong một cuộc hôn nhân dối trá chỉ vì cái gọi là danh dự hão huyền.” Tôi nói, giọng nói đầy kiên quyết.

 

Mẹ không nói gì thêm. Bà biết, tôi đã quyết định. “Thôi được rồi. Con về nhà đi, mẹ nấu cơm cho con ăn.” Mẹ nói, giọng nói đã dịu dàng hơn.

 

Tôi đến nhà mẹ. Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí nặng nề. Mẹ và bố tôi không ngừng nhìn tôi đầy lo lắng. Em gái tôi thì ôm chặt lấy tôi, nước mắt lưng tròng.

 

Sau bữa cơm, tôi nói chuyện với bố mẹ. Tôi kể cho họ nghe tất cả mọi chuyện, từ câu chuyện về màu tóc cam nâu, đến chiếc điện thoại bị đổi mật khẩu, và tờ giấy ăn định mệnh. Tôi không giấu giếm bất cứ điều gì.

 

Bố tôi im lặng lắng nghe, vẻ mặt ông trầm tư. Mẹ tôi thì khóc nức nở. Khi tôi kể xong, bố tôi khẽ thở dài. “Con gái à, bố biết con đã phải chịu đựng nhiều. Bố ủng hộ quyết định của con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Mẹ tôi cũng gật đầu, lau nước mắt. “Mẹ xin lỗi, Tô Tô. Mẹ đã không hiểu cho con. Con cứ làm điều con cho là đúng. Bố mẹ sẽ luôn ở bên con.”

 

Tôi ôm chặt lấy bố mẹ, nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi. Tôi biết, tôi không đơn độc. Tôi có gia đình, và đó là đủ.

 

Ngày hôm sau, tôi đến công ty. Mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò và thương hại. Tôi biết, chuyện đám cưới bị hủy đã lan truyền khắp nơi. Tôi ngẩng cao đầu, không chút sợ hãi.

 

Tôi đến văn phòng của Chu Dương. Anh ta đang ngồi đó, vẻ mặt mệt mỏi và hốc hác. Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta lóe lên một tia hy vọng.

 

“Tô Tô, em đến rồi sao? Em có thể tha thứ cho anh không?” Anh ta vội vàng đứng dậy, bước đến gần tôi. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lùng.

 

“Tôi đến đây không phải để tha thứ cho anh, Chu Dương.” Tôi nói, giọng nói rõ ràng và dứt khoát. “Tôi đến để giải quyết mọi chuyện. Tôi muốn chúng ta chấm dứt mọi thứ.”

 

Anh ta tái mặt. “Em nói gì vậy? Em muốn chia tay sao?” Anh ta hỏi, giọng nói đầy kinh hoàng.

 

“Đúng vậy. Tôi muốn chia tay. Và tôi muốn anh trả lại cho tôi tất cả những gì thuộc về tôi.” Tôi nói, ánh mắt đầy kiên quyết. Anh ta im lặng, không nói nên lời.

 

Tôi đưa ra một tờ đơn ly hôn đã được chuẩn bị sẵn. “Tôi đã ký rồi. Anh cứ ký vào đi.” Tôi nói, đặt tờ đơn lên bàn. Anh ta nhìn tờ đơn, bàn tay anh ta run rẩy.

 

“Tô Tô, em không thể làm vậy. Anh không đồng ý.” Anh ta nói, giọng nói yếu ớt.

 

“Anh không đồng ý cũng vô ích. Tôi đã quyết định rồi. Tôi không muốn liên quan đến anh nữa.” Tôi nói, giọng nói lạnh lùng đến tận xương tủy. “Anh cứ giữ lấy cô Linh của anh đi. Tôi không cần một người đàn ông dối trá.”

 

Anh ta gục xuống ghế, ôm lấy đầu. Tôi không nhìn anh ta nữa. Tôi quay lưng lại, bước ra khỏi văn phòng. Tôi biết, từ giờ trở đi, cuộc đời tôi sẽ không còn anh ta nữa. Và đó là điều tốt nhất cho tôi.

 

Tôi trở về nhà, thu dọn đồ đạc của Chu Dương. Tôi gửi trả lại tất cả những món quà mà anh ta đã tặng tôi. Tôi xóa tất cả những bức ảnh, những kỷ niệm của chúng tôi. Tôi muốn xóa sạch anh ta khỏi cuộc đời tôi.

 

Quá trình này thật đau đớn, nhưng tôi biết, nó cần thiết. Tôi cần phải mạnh mẽ, cần phải tự chữa lành vết thương cho chính mình. Tôi đã mất đi một tình yêu, nhưng tôi đã tìm thấy lại chính mình.