Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn bộ dạng cứng đầu cứng cổ của bà ấy mà vừa sốt ruột vừa tức giận, cảm thấy vô cùng không đáng cho bố.
“Mẹ, mẹ nói lý lẽ được không? Rốt cuộc bố đã làm gì có lỗi với mẹ chứ? Bao nhiêu năm nay, trong nhà ngoài cửa, có việc gì mà không phải do bố lo liệu Bố mẹ luôn là cặp vợ chồng mẫu mực trong mắt hàng xóm láng giềng mà!”
Tôi cố gắng đánh thức lý trí của bà ấy: “Đàn ông bên ngoài tâm tư phức tạp lắm, thứ mà ông ta nhìn trúng có phải là con người mẹ không? Ông ta chỉ muốn lừa gạt mẹ thôi!”
Đôi mắt mẹ lóe lên tia sáng, đôi môi lộ ra một nụ cười khổ khó nhận thấy: “Không cần con lo! Sau này, tiền của mẹ đều thuộc về con hết, mẹ không có một xu nào trên người! Mẹ muốn xem thử xem, ai có thể lừa gạt một bà già như mẹ để lấy cái gì?”
Tôi vẫn kiên trì khuyên nhủ: “Mẹ! Thủ đoạn của kẻ lừa đảo là khó lường trước được, không phải chỉ là chuyện tiền bạc đâu! Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, chẳng phải cuối cùng vẫn là con và bố lo lắng sao? Làm sau bố và con có thể bỏ mặc mẹ được?”
Dường như lời nói của tôi đã chạm vào một dây thần kinh nào đó của mẹ, khiến bà ấy đột ngột sa sầm mặt, giọng điệu mang vẻ cố chấp: “Mẹ nói cho con biết: anh Trương không phải là kẻ lừa đảo! Cứ nói thế nữa thì con đừng trách mẹ trở mặt, không nhận người quen!”
Sau cuộc chất vấn không vui vẻ này, tôi trở về nhà trong sự bất an.
Nhìn bóng lưng đang âm thầm chuẩn bị bữa tối trong bếp của bố, những lời định mách bố đã đến miệng lại bị tôi nuốt ngược vào. Biết đâu… tất cả chỉ là hiểu lầm thì sao?
Những ngày tiếp theo, tôi và cô bạn thân bí mật để ý chuyện này. Chúng tôi thật sự đã phát hiện ra vài bí mật nhỏ.
Hóa ra, bác Trương kia lại là bạn cũ của mẹ tôi, hai người họ quen biết nhau từ ba mươi năm trước. Gần đây, ông ta mới chuyển đến, sau khi mẹ tôi biết tin này thì ngày nào bà ấy cũng trò chuyện và nhảy múa cùng bạn cũ.
Trong một lần đi theo mẹ đến quảng trường, không may là tôi bị bác Trương nhìn thấy. Ông ta không những không tránh đi, mà còn chủ động bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai tôi, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp: vui mừng, bùi ngùi, lộ vẻ xúc động… Thái độ chân thành và sâu nặng đó tuyệt đối không thể nào là giả vờ được.
Cô bạn thân biết chuyện, mạnh dạn đưa ra một giả thuyết khiến tôi giật mình: “Nguyệt Nguyệt, cậu nghĩ… có khi nào… thực ra bác Trương này mới là người trong lòng của mẹ cậu không? Năm ấy, họ vì lý do gì đó mà buộc phải chia xa, sau này, mẹ cậu mới gặp bố cậu?”
Tôi không nghĩ ngợi gì mà buột miệng phản bác: “Hoàn toàn không thể! Bố mẹ tớ là cặp vợ chồng mẫu mực nổi tiếng, mấy chục năm nay còn chưa từng đỏ mặt, cậu biết chuyện này mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô bạn thân không bị sự kích động của tôi thuyết phục, ngược lại cô ấy càng bình tĩnh nhìn tôi, hỏi từng chữ một: “Mấy chục năm không bao giờ cãi vã, nghe thì thật đẹp, nhưng cậu thử nghĩ kỹ đi: điều này có thực sự bình thường không? Nếu một cuộc hôn nhân mà ngay cả tranh cãi cũng không có thì một là có một bên đang nhẫn nhịn vô hạn, hai là… căn bản không hề quan tâm.”
Tôi như bị nghẹn lại một cách đột ngột, câm như hến.
Vô số hình ảnh lướt qua trong đầu tôi một cách mất kiểm soát… Nói cách bố mẹ tôi ở bên nhau ân ái, chi bằng nói là khách sáo đến lạ thường. Giữa họ không bao giờ có tranh cãi, không bao giờ có ghen tuông, bàn bạc với nhau tất cả mọi chuyện. Mẹ tôi khó ngủ, sợ bị làm phiền, thậm chí bố tôi đã ngủ ở thư phòng suốt bao năm tháng.
Theo cách nghĩ này, tin tốt là: khả năng cao bác Trương không phải kẻ lừa đảo; tin xấu là: có thể bác Trương không chỉ là bạn cũ mà còn là mối tình đầu mà mẹ tôi đã bỏ lỡ.
Thảo nào gần đây mẹ tôi lại bất thường như vậy.
Lẽ nào bà ấy cố tình kiếm chuyện, làm náo loạn cả nhà… hoàn toàn không phải là vì đang trong thời kỳ tiền mãn kinh, mà là tìm cớ để ly hôn, sau đó tái hợp với mối tình đầu?
Ý nghĩ này như một gáo nước lạnh dội xuống từ trên đầu tôi.
Đúng lúc này, giọng của cô bạn thân lại vang lên với tông trầm thấp hơn lúc nãy.
“Nguyệt Nguyệt.” Cô ấy ngừng lại, cẩn thận quan sát sắc mặt tôi: “Thực ra, còn có một… khả năng tệ hơn.”
Chúng tôi nhìn nhau. Trong chớp nhoáng, tôi hoàn toàn hiểu cô ấy muốn nói gì.
Có một câu “khen ngợi” mà tôi đã nghe từ nhỏ đến lớn, đã quen thuộc với nó từ lâu. Thế nhưng, giờ phút này, dường như nó mang một ý nghĩa hoàn toàn mới, ý nghĩa đó đột ngột nổi lên trong lòng chúng tôi khiến tôi lập tức lạnh toát cả người như rơi vào hầm băng.
“Nguyệt Nguyệt, cháu và mẹ cháu đúng là từ một khuôn đúc ra, đúng là mỹ nhân.”
“May mà không di truyền một chút nào từ bố cháu.”