Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý nghĩ điên rồ này giày vò tôi cả ngày lẫn đêm.
Tôi thấy mình không thể suy đoán trong bị động thêm nữa, quyết định chủ động ra tay. Tôi đặc biệt chọn một buổi chiều khi bố tôi vắng nhà. Lúc đó, mẹ tôi đi đến chỗ để giày sau khi dọn dẹp xong xuôi và đang cúi người chuẩn bị thay giày, tôi chặn trước mặt bà ấy.
“Mẹ.” Giọng tôi có chút khàn khàn vì căng thẳng: “Khoan đã, con có một chuyện… nhất định phải hỏi mẹ.”
Bà ấy đang lấy một chiếc giày từ tủ ra, đầu cũng không ngẩng lên mà đáp lời tôi với giọng điệu đượm vẻ thiếu kiên nhẫn: “Lại sao nữa? Có chuyện gì thì nói nhanh đi, mẹ đang vội.”
Tôi hít vào một hơi thật sâu như thể phải dốc hết sức lực toàn thân, nặn từng chữ từng chữ ra câu hỏi đã quay cuồng trong đầu mình không biết bao nhiêu lần: “Con… thực ra con không phải là con gái ruột của bố, đúng không ạ?”
Khoảnh khắc câu nói đó được thốt ra, thời gian như dừng lại.
Tôi chỉ nghe thấy một tiếng “cạch” giòn tan bởi chiếc giày trong tay mẹ rơi thẳng xuống sàn nhà.
Mẹ đột ngột ngẩng đầu, sắc mặt của bà tái nhợt như tờ giấy.
Tim tôi đột nhiên chùng xuống. Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của bà ấy. Một phỏng đoán đáng sợ hơn bật ra khỏi miệng tôi: “Bố ruột của con… là bác Trương mà mẹ ngày nào cũng nhảy múa cùng, đúng không ạ?”
Bất ngờ thay, bờ vai đang căng cứng của mẹ tôi bỗng chùng xuống. Trông bà ấy như nghe thấy một câu chuyện cười hoang đường, thậm chí khi mắng tôi, giọng điệu của bà còn đượm vẻ vừa tức vừa buồn cười mà mắng tôi: “Con nói vớ vẩn cái gì thế?”
Bà ấy cúi xuống, nhặt chiếc giày rơi, giọng nói trở lại vẻ mạnh mẽ thường ngày, thậm chí nó còn đượm vẻ đường hoàng chính đáng: “Suốt ngày chỉ biết nghĩ linh tinh! Nếu bố tôi không phải bố ruột của con thì ông ấy có thể mấy chục năm như một mà đối xử tốt với con ư? Có thể hết lòng hết dạ yêu thương con sao? Trên đời này có người đàn ông nào cam tâm tình nguyện đội cái sừng này và còn nâng con trên tay mà nuôi lớn đến vậy không?”
Tôi bị những câu hỏi ngược liên tiếp của bà ấy làm cho nghẹn lời, nhớ lại tình yêu thương chiều chuộng vô bờ bến mà bố đã dành cho tôi từ bé đến lớn, những chiều chuộng, những hy sinh không giữ lại gì của bố.
Mỗi khi người khác đùa rằng “Nguyệt Nguyệt chẳng giống anh chút nào”, ông luôn cười thật tự nhiên, ôm tôi và nói: “Giống mẹ nó thì tốt rồi, xinh đẹp, thông minh, giống cái thằng cục mịch tôi đây thì hỏng hết.”
Khoảnh khắc đó, tôi đã bị mẹ thuyết phục mà gật đầu, không tiếp tục truy hỏi nữa.
Mẹ tôi và bác Trương qua lại mật thiết, ngay cả cô bạn thân của tôi còn nhìn ra manh mối, đương nhiên càng không thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường và hay tò mò của hàng xóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chưa đầy mấy ngày, những lời đồn thổi đã bị lan truyền khắp khu chung cư.
“Nghe nói chưa? Vợ ông Triệu có người tình ở bên ngoài đấy.”
“Tôi cũng thấy rồi, hai người họ nhảy nhót với nhau thân mật lắm!”
“Nghe nói hai người họ quen nhau từ lâu rồi, chẳng lẽ là tình cũ không rủ cũng tới sao?”
“Hai vợ chồng này ân ái mấy chục năm trời, cuối cùng cũng không thoát khỏi kiếp nạn này à?”
…
Trên bàn ăn, bố tôi lặng lẽ ăn cơm.
Lòng tôi nặng trĩu. Cuối cùng, tôi không nhịn được mà thận trọng mở lời: "Bố... những lời xì xào bên ngoài, bố… có biết không ạ?"
Bàn tay đang gắp thức ăn của bố khựng lại, đầu cũng không ngẩng lên, ông chỉ buồn bã đáp một tiếng "Ừm".
"À... thật ra mẹ con… mẹ con có thể là..." Tôi bối rối, muốn biện hộ cho mẹ vài câu nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Con gái.” Bố tôi ngắt lời, tông giọng của ông không cao nhưng lại đượm sự quả quyết: "Đừng nghĩ lung tung. Mẹ con không phải người như vậy, bố tin bà ấy."
…
Tôi tranh thủ cơ hội, kéo mẹ vào trong nhà, hạ giọng thì thầm vào tai mẹ: "Mẹ! Bố biết hết chuyện của mẹ với bác Trương rồi."
Vừa nghe thấy tôi nói vậy thì vẻ mặt của bà lập tức trở nên căng thẳng. Mẹ túm chặt cánh tay tôi: “Ông ấy biết rồi ư? Phản ứng thế nào? Ông ấy nói gì?"
Tôi đắc ý ngẩng mặt lên: "Hì hì, mẹ yên tâm đi! Bố con tuyệt đối tin tưởng mẹ đó!"