Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần 1: Lệnh Hiệu Triệu

 

Trời chưa sáng hẳn, nhưng những vì sao trên cao đã bắt đầu nhạt dần khi tiếng kèn đồng vang lên từ đỉnh một tháp canh bằng đá ở rìa đồng bằng lớn. Âm thanh chói tai ấy không phải của một buổi lễ hay chào mừng gì cả. Đó là tín hiệu – tín hiệu của một cuộc hiệu triệu toàn cõi Overworld.

 

Cánh đồng rộng trải dài giữa các khu dân cư trung tâm, nơi gần điểm sinh tồn gốc mà người ta gọi là Spawn. Vùng đất này trước giờ vốn để trống – bằng phẳng, không cây cối, không công trình – giờ đây trở thành nơi tụ hội của số phận.

 

Từ khắp các hướng, các nhóm người bắt đầu kéo đến. Từng hàng bước chân dẫm lên lớp cỏ ẩm sương tạo thành những vệt đường dài dọc ngang như mạch m.á.u đang chảy về tim. Golem sắt, cao lớn và cứng như thành trì, đi bên cạnh những nông dân gầy gò mặc áo nâu sẫm. Có cả những chiến binh mang rìu, cầm cung, mặc giáp bằng sắt – một số người trong số họ đến từ những làng nằm gần biên giới đang bị tro bao phủ.

 

Nhưng điều lạ nhất, và khiến không ít người lo sợ, là sự xuất hiện của pillager – những kẻ từng bị coi là cướp bóc và vô chính phủ. Họ đến theo nhóm nhỏ, không đông, nhưng rõ ràng đã được triệu tập có chủ đích. Chúng không tấn công, không gầm rú, chỉ lặng lẽ đứng trong bóng của những cây đại thụ gần khu vực hội tụ, vũ khí vẫn trong tay, ánh mắt cảnh giác. Chúng được hộ tống bởi vài chiến binh mặc giáp đen – những người được tin rằng từng sống ngoài các vùng ranh giới đã bị tro thiêu trụi.

 

Ở trung tâm đồng bằng, một nền đá obsidian hình tròn đã được dựng lên vội vã. Tại đây, một nhóm đại diện gồm các trưởng làng, học giả và chỉ huy chiến đấu đang chuẩn bị buổi tuyên bố quan trọng nhất kể từ sau lần đầu tiên thế giới này được xây nên.

 

Gió từ phương Bắc cuốn xuống, mang theo một lớp bụi mỏng và cả mùi khét từ những làng đã cháy. Mọi người im lặng, đứng thành từng cụm theo nơi mình đến. Trẻ em không có ở đây – lệnh triệu tập chỉ dành cho những người sẵn sàng cầm vũ khí hoặc góp phần xây dựng phòng tuyến.

 

Một học giả mặc áo choàng lam sẫm bước lên đài đá obsidian. Ông là một trong những người tìm thấy bản khắc cổ dưới lòng thành trì – thứ đã mở mắt cho họ về hiểm họa từ ba thế giới.

 

“Chúng ta không còn ở thời bình.” – ông nói, giọng trầm, vang rõ trên nền yên lặng nặng nề.

 

“Lửa đã bước vào đất này, và nó không đơn độc. Những sinh vật từ bên kia – từ Nether – không phải là tai nạn, mà là lực lượng có tổ chức. Chúng ta không hiểu hết mục đích của chúng, nhưng chúng đã bắt đầu chiến tranh. Và lần này, chúng ta không thể lùi bước.”

 

Một chiến binh cao lớn – mặc áo choàng trắng viền sắt, đứng lên tiếp lời:

 

“Từ hôm nay, mọi làng sẽ gửi người. Mọi người sẽ gửi công sức. Những ai mang được vũ khí, hãy tập trung thành tổ đội. Những ai xây được tường, hãy chuẩn bị đá, gỗ, và mọi thứ có thể. Từ giờ, Spawn là trung tâm phòng tuyến đầu tiên.”

 

Không một tiếng vỗ tay, không ai reo hò. Chỉ có cái gật đầu lặng lẽ, sự chuyển động đồng thuận của những người biết: nếu không hành động, từng vùng đất sẽ sớm bị nuốt chửng bởi tro tàn và lửa địa ngục.

 

Pillager không nói gì, chỉ rút ra cờ hiệu riêng – một biểu tượng màu đen với sọ người và tia sét đỏ. Một lời ngầm chấp nhận rằng: lần này, kẻ từng là thù cũng phải đứng chung hàng ngũ.

 

Và ở phía xa, từ phía những cánh rừng bị thiêu cháy, có vài sinh vật mang hình thù vặn vẹo vừa lẩn vào bóng tối vừa quan sát. Những kẻ tiên phong của Nether vẫn đang dò xét, chờ cơ hội. Nhưng lần này, Overworld không còn đơn độc nữa.

 

Họ đã tập hợp. Và chiến tranh thực sự sắp bắt đầu.

 

 

Phần 2: Đội Hình Bất Ổn

 

Khi mặt trời vượt qua rìa rừng đen phía Đông, bóng của những người tập hợp tại đồng bằng cũng đổ dài ra như lưỡi giáo cắm xuống đất. Mệnh lệnh đã được ban, lửa hiệu đã đốt xong, giờ là lúc chia quân.

 

Trên nền đá obsidian giữa đồng, các tấm biển gỗ dựng tạm đánh dấu từng khu vực tập hợp theo vai trò. Một góc cho kỵ binh, nơi những người cưỡi ngựa mang giáp sắt đang kiểm tra dây cương và thức ăn cho ngựa. Một góc khác cho bộ binh, nơi các chiến binh cầm kiếm đứng nối dài thành hàng. Gần đó là các đội b.ắ.n cung, đang luyện ngắm và sửa dây cung bằng sợi tơ nhện thô.

 

Nhưng sự chia nhóm không diễn ra suôn sẻ.

 

“Chúng ta không thể đứng chung hàng với… chúng!” – một trưởng làng quát, chỉ tay về phía nhóm pillager đứng lặng trong góc đổ bóng. “Họ đã từng g.i.ế.c dân làng của tôi. Cướp đồ. Đốt ruộng!”

 

Một chiến binh gốc làng phương Bắc – cao lớn, tóc bạc, mặc giáp đen sẫm – đáp lại với giọng lạnh lùng: “Không ai ở đây còn trong sạch. Nhưng tất cả sẽ cháy nếu chúng ta không cùng nhau.”

 

Không khí căng như sợi cung vừa lên dây. Những người dân làng mặc áo nâu đứng nép vào bên, tránh xa những cuộc tranh cãi. Golem thì im lặng – chúng chỉ hành động khi nguy hiểm đến gần. Và giờ đây, nguy hiểm chưa nằm trong tầm tay, mà trong tầm lòng.

 

Một học giả, người già nhất trong đoàn khảo cổ, bước ra giữa vòng tranh cãi. “Nếu chúng ta để quá khứ quyết định đội hình,” – ông nói chậm rãi – “thì quá khứ sẽ quyết định kết cục.”

 

Ông rút từ túi áo một mảnh giấy cũ, đặt lên bàn đá giữa trung tâm. Đó là bản đồ cũ kỹ được phục chế từ thành cổ – với ba vòng tròn chồng lấn: Overworld, Nether, và The End. Ở điểm giao nhau, có một dấu X đỏ.

 

“Chúng ta đang đứng trên điểm giao đó,” ông nói. “Nếu chia rẽ, chúng ta sẽ gãy từ đây.”

 

Cuối cùng, một quyết định được đưa ra: các đội sẽ được sắp xếp theo năng lực, không phải nguồn gốc. Một pillager thiện chiến có thể gia nhập kỵ binh. Một dân làng giỏi cung sẽ được vào đội b.ắ.n xa. Golem sẽ đứng xen kẽ ở các tuyến bảo vệ vòng ngoài. Những ai không thể cầm vũ khí sẽ đào hố bẫy, dựng tường, hoặc mang tiếp tế.

 

Tuy vậy, bất ổn không tan hết.

 

Một đêm sau, một vụ xô xát nổ ra giữa một lính gác làng phía Đông và một pillager cựu thù. Không ai chết, nhưng m.á.u đã rơi – và đó là giọt m.á.u đầu tiên chảy không phải từ lưỡi d.a.o của Nether, mà từ lòng người.

 

---

 

Trong bóng tối, ở mép đồng bằng, một bóng đen mặc áo choàng từng được thấy gần cổng Nether lại xuất hiện – lần này từ xa hơn, quan sát không chớp mắt. Hắn không đến gần, không phát tiếng, nhưng vẫn ghi nhớ rõ từng vết nứt trong đội hình của Overworld.

 

Hắn biết: nếu muốn đánh bại một thế giới, không cần lửa từ Nether – chỉ cần đủ mâu thuẫn trong tim nó.

 

 

Phần 3: Kiểm Tra Trang Bị

 

Trong cái nóng không đến từ mặt trời, mà từ những lò luyện kim không nghỉ ngày đêm, ngọn lửa của sự chuẩn bị bùng lên nơi trung tâm đồng bằng. Mệnh lệnh từ các trưởng làng đã rõ: mọi thứ – từ sắt, than, cho đến gỗ quý – đều phải được đưa về để rèn vũ khí. Đây không còn là lúc tiết kiệm cho mùa đông hay xây nhà mới. Đây là lúc để sống sót.

 

Âm thanh vang dội khắp doanh trại không còn là tiếng chuông báo động, mà là tiếng búa đập vào đe, tiếng kim loại va nhau, tiếng gỗ vỡ ra thành mảnh dưới tay những người thợ lành nghề.

 

> Keng! Keng!… Két! Soạt!

 

Thợ rèn từ khắp các vùng kéo về: người già tóc muối tiêu từ phương Bắc, những thợ giỏi nhất từ làng sa mạc, cả vài kẻ từng sống ngoài vòng pháp luật – giờ đây đều đứng chung một hàng lửa. Mồ hôi rơi xuống lưỡi kiếm vừa nung đỏ, bốc hơi như lời thề lặng lẽ.

 

“Không ai được rời đi nếu chưa có ít nhất ba món: khiên, giáp ngực, và vũ khí chính.” – Giọng một thợ cả vang lên. Ông đeo mặt nạ che một vết bỏng cũ, cầm búa sắt đen đặc – truyền thuyết nói đó là búa rèn từng vũ khí đầu tiên chống lại Wither.

 

Bên ngoài lều luyện kim, cung thủ kiểm tra mũi tên – từng mũi đều được vót lại bằng đá lửa để tăng khả năng xuyên giáp. Một số người thậm chí đổ thuốc độc lên đầu tên, dùng nọc nhện và nấm hiếm trong rừng để làm chậm đối phương. Những thợ mộc thì dựng xong hàng trăm khiên chắn bằng gỗ sồi và giáp đồng, sẵn sàng phân phát.

 

Xa hơn, vài nhóm dân làng không cầm vũ khí đang miệt mài đặt bẫy quanh khu doanh trại – từ bẫy hố sụp có cọc gỗ nhọn, bẫy dây kích nổ TNT, đến những đống cát rơi giả như nền đất. Từng cái được đánh dấu bằng len màu để tránh đồng đội rơi vào.

 

Một lều nhỏ khác – trông tạm bợ nhưng đông nghịt – là nơi chứa thuốc hồi máu, kháng lửa, và tăng tốc, do những phù thủy của phe băng cướp mang lại. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

> “Sắt còn lại bao nhiêu?”

“Hai mươi khối. Đủ cho sáu bộ giáp nữa.”

“Vàng đâu?”

“Không đủ để làm gì lớn… Nhưng có thể đổi lấy blaze powder.”

“Làm khiên lửa. Ít ra đỡ bị thiêu cháy.”

 

Cuộc chiến chưa bắt đầu, nhưng trong doanh trại, không khí đã như chiến trường. Ai cũng hiểu: lần này, không có đồ thừa, không có sức thừa, và không có người thừa. Dù là người rèn, người gác, hay người nấu ăn, tất cả đều trở thành bánh răng trong một cỗ máy đang quay đến hồi quyết tử.

 

Khi đêm buông xuống, ánh sáng từ lò rèn vẫn hắt lên trời như cột lửa. Xa xa, tiếng creeper nổ lẻ tẻ trong rừng tối – vũ khí sinh học của Overworld vẫn tự vận hành như trước – nhưng lần này, có vẻ… đang tiến lại gần hơn.

 

 

Phần 4: Kế Hoạch Phòng Ngự

 

Trên đồng bằng rộng lớn gần điểm Spawn, nơi từng chỉ là vùng đất yên bình giữa các làng, giờ đã trở thành trung tâm chiến lược của toàn bộ Overworld. Không còn chỉ là dựng trại và rèn vũ khí – lúc này, mọi khối đá được đặt xuống là một lời tuyên chiến với cơn ác mộng phía bên kia cánh cổng.

 

Những chiến binh và kỹ sư làng, cùng với vài kẻ sống sót từ các vùng đã thất thủ, bắt đầu vẽ nên hình hài phòng tuyến chính. Không ai ra lệnh – chỉ có bản năng sinh tồn và ký ức về lửa cháy, tro bay thúc đẩy tất cả cùng hành động.

 

Tường phòng thủ đầu tiên được dựng lên bằng đá cuội và đá đen, cao ba khối, dày hai lớp – đủ để ngăn những đợt đầu công phá bằng hỏa cầu hoặc tấn công vật lý. Phía trên tường là rãnh cung tên, nơi cung thủ có thể b.ắ.n qua khe hẹp mà không lộ thân.

 

Bên ngoài tường đá, một hệ thống mương dung nham được đào sâu, dẫn lava từ các hồ gần đó về. Đây không chỉ là hàng rào cháy bỏng – nó là tuyến báo động: nếu lava bị đóng lại hoặc đổi dòng, họ sẽ biết có thứ gì đó… đang đến.

 

Phía sau tường chính, các tháp b.ắ.n tên được dựng thành từng lớp – mỗi tháp cao bốn khối, đủ chỗ cho hai cung thủ thay phiên nhau. Một số tháp còn được gắn bẫy b.ắ.n lửa, hoạt động bằng cảm biến trọng lực và dây đá đỏ – một công nghệ vốn chỉ dân làng kỹ thuật cao mới dám sử dụng.

 

Ở các lối vào, cửa đá dày được gắn piston. Khi có lệnh, toàn bộ cửa sẽ hạ xuống bằng hệ thống redstone – khóa kín lối vào trong vài giây. Họ không cần lâu. Họ chỉ cần đủ thời gian để phản ứng.

 

Phía sau hậu tuyến, hệ thống y tế dã chiến và kho tiếp tế được dựng xen kẽ với lều binh lính. Golem được bố trí xen kẽ, mỗi con phụ trách bảo vệ một vùng 20 khối xung quanh. Dưới chân mỗi golem là một khối vàng – dấu hiệu cho thấy: nó thuộc về vùng đất này, và nó sẽ bảo vệ đến cùng.

 

Cuộc họp nhanh chóng được tổ chức dưới ánh đuốc giữa sân trống. Một bản đồ bằng cát, sỏi và gạch đỏ được dựng lên, mô phỏng toàn bộ mặt trận. Các thủ lĩnh – từ dân làng, pillager bất trị, đến kỵ binh Overworld – cùng đứng quanh.

 

> “Chúng ta không biết khi nào… nhưng chúng sẽ đến. Không phải hôm nay, thì là đêm mai.”

“Không ai được ngủ cùng lúc. Luân phiên canh gác. Lửa luôn cháy. Cung luôn căng.”

“Mỗi góc mười khối là một bẫy lửa. Nếu không có tín hiệu, mặc định: khai hỏa.”

“Đặt creeper cách mặt trận ít nhất 40 khối. Nếu chúng nổ, chúng ta có cảnh báo tự nhiên.”

“Không có thời gian nữa.”

 

Một vài chiến binh, từng sống sót từ các làng bị thiêu rụi, bước ra khỏi vòng họp. Họ không nói gì. Chỉ tiến đến tường phòng thủ, cắm những biển hiệu gỗ cháy xém, ghi tên làng họ đã mất. Như một lời nhắc.

 

Đêm xuống lần nữa, bầu trời mờ khói và ánh sáng từ lava hắt lên mặt các chiến binh làm họ trông như hóa đá. Xa xa, gió mang theo mùi cháy… nhưng lần này không phải từ Overworld.

 

> Lần này, mùi đến từ phía bên kia.

 

 

Phần 5: Bầu Trời Đỏ Trước Bình Minh

 

Trời chưa sáng. Không hẳn là đêm, nhưng màn sương xám dày như tro phủ kín đường chân trời, khiến mọi vật đều mờ nhòe và nặng nề. Không một con chim cất tiếng. Không một chiếc lá rung động.

 

Một chiến binh già đứng trên tháp canh phía Bắc, tay cầm cung nhưng không buông dây. Ánh đuốc phía sau lưng chỉ còn leo lét. Gió đêm đã thổi dập nó nhiều lần trong suốt buổi gác, nhưng điều ấy chẳng còn quan trọng.

 

> "Không có tiếng chuông... Không có cảnh báo... Chỉ có im lặng."

Anh ta thì thầm.

 

Rồi anh thấy nó.

 

Ở phía xa, nơi mây vẫn phủ đen như sắt nung, những đốm sáng màu cam đỏ bắt đầu chuyển động. Lúc đầu chỉ là một... rồi hai... rồi năm. Đến khi anh nhận ra, bầu trời phía đó đã loang lổ bởi hàng chục điểm lửa nhỏ – đang di chuyển.

 

Chúng không phải sao băng. Không phải pháo sáng. Không phải ảo ảnh.

 

Một tiếng rít vang lên. Rồi một tiếng nữa. Và rồi... cả không trung dường như nứt ra bởi những âm thanh như tiếng kim loại cào vào đá.

 

Bầu trời đã bị xé toạc.

 

Từ phía Đông, đội không quân của Nether rời tổ. Những piglin bay vút qua tầng mây thấp. Có kẻ cưỡi ghast – bóng trắng phình phình giữa trời, phun ra hỏa cầu cháy rực như mặt trời nhỏ. Có kẻ ngồi trên lưng quái vật bay, mắt phát sáng đỏ rực – cưỡi lửa và điều khiển gió.

 

Một số mang theo lồng sắt – từ đó, những que lửa bay (blaze) bắt đầu tuôn ra, lơ lửng rồi rải lửa xuống đất như mưa. Tiếng "vù vù" của cánh bay, tiếng gào của ghast, và âm thanh bập bùng của dung nham bị đổ từ trên cao xuống... tạo thành bản hòa tấu c.h.ế.t chóc trước bình minh.

 

Người lính gác thổi còi báo động. Một hồi. Rồi hai hồi. Nhưng không còn cần thiết.

 

Toàn bộ chiến tuyến đã ngẩng đầu lên.

 

Một kỵ binh hét lớn:

 

> “Trận đầu tiên sắp bắt đầu rồi! CHÚNG ĐẾN TRƯỚC KHI MẶT TRỜI KỊP LÊN!”

 

Golem bắt đầu chuyển động. Lửa được đốt lên khắp doanh trại. Hệ thống bẫy được kích hoạt, lava trào ra rìa tường. Cung thủ lên tháp. Chiến binh vào vị trí. Pillager bất trị hò hét điên loạn, đập rìu vào khiên.

 

Nhưng tất cả biết rõ: chúng không phải kẻ chủ động đánh trước.

 

Bầu trời chuyển sang đỏ sậm. Không phải do bình minh. Mà bởi lửa.

 

Lần đầu tiên trong ký ức Overworld, một buổi sáng không có mặt trời. Chỉ có tro, lửa, và những cánh sinh vật từ thế giới bên kia.

 

Và đó chỉ mới là khởi đầu.