Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần 1: Ghast Phun Lửa
Bình minh không đến.
Chỉ có ánh sáng từ những quả cầu lửa xoáy tròn, thét gào rồi rơi xuống như sao băng ngược, để lại vệt cháy đỏ rực giữa tầng không. Trên bầu trời ấy, những con ghast – trắng bệch, to lớn và đang khóc m.á.u – trôi lơ lửng, vươn những xúc tu mềm mại trong gió như rễ cây ma quái.
Trạm pháo đài phía Đông, nơi được xem là mắt xích mạnh nhất trong chuỗi phòng thủ, giờ đã bốc cháy ở ba góc tường. Gạch đá bị nung nóng chuyển màu cam. Gỗ cháy đen. Khói nghi ngút cuốn lên, nhưng vẫn không đủ cao để che lấp được lũ ghast đang chực chờ trên cao.
Cung thủ đã lên vị trí. Họ căng dây, nheo mắt giữa làn gió tro, nhưng mũi tên không thể bay cao tới.
> “Chúng ngoài tầm bắn!” – Một chỉ huy hét lên, giọng khàn đặc vì khói.
Những quả cầu lửa tiếp tục phóng tới từ miệng lũ ghast. Chúng tụ lại theo cụm ba hoặc bốn, bay chậm rãi như thể đang chơi đùa với những kẻ bên dưới. Khi một quả đụng vào tường phía Bắc, một tiếng nổ rền vang khiến cả pháo đài rung chuyển. Đá nứt, lửa bén vào hầm tên, và toàn bộ tầng thượng chìm trong hỗn loạn.
Một golem đá cố gắng dùng cơ thể che chắn cho các dân làng đang chạy – nhưng bị trúng hỏa cầu từ trên cao, vỡ tung thành mảnh vụn, đôi mắt ánh sáng lịm đi trước khi tan vào tro bụi.
Những chiến binh có cung phép b.ắ.n lửa cố phản công. Họ b.ắ.n mũi tên mang lửa lên trời, nhưng ghast dễ dàng lùi ra xa. Chúng lùi đủ để né, rồi tiến gần lại đủ để đốt.
Một trong những trạm quan sát bị đánh sập hoàn toàn, rơi xuống như tháp cát. Bên dưới, vài chục binh sĩ bị vùi lấp. Tiếng kêu cứu vang lên giữa tiếng ghast gào khóc và tiếng gỗ nổ lép bép.
> “Chúng không muốn phá hủy hết. Chúng đang chơi với chúng ta.”
Một cung thủ trẻ nói, tay run, mắt vẫn hướng lên.
Những ghast không chỉ phun lửa – chúng thỉnh thoảng lại thả xuống những vật thể tròn, như trái tim bằng magma. Khi chạm đất, những vật thể đó vỡ ra, sinh ra một làn khói tím, và từ trong đó bước ra blaze, que lửa sống với lõi sáng như nham thạch, tay xoay tròn que sắt phát cháy.
Giờ không chỉ là không quân – mặt đất cũng bắt đầu bị xâm nhập.
Những con blaze đầu tiên tiếp cận tường thành đang cháy, bay qua ngọn lửa như thể chúng được sinh ra từ chính nó, rồi thổi ra tia lửa phun thẳng vào các binh sĩ đang cố cứu chữa doanh trại. Họ cháy ngay khi chưa kịp hét lên.
Một vị chỉ huy la lớn:
> “Rút lui về phòng tuyến thứ hai! Bỏ pháo đài! Giữ mạng!”
Tín hiệu đuốc đỏ được đốt lên. Chuỗi tường đá phía trong bắt đầu đóng cổng. Các nhóm trinh sát và chiến binh sống sót chạy ngược vào đường hầm dự phòng. Phía sau họ, pháo đài phía Đông – công trình từng mất hàng tháng xây dựng – nổ tung trong tiếng gào kéo dài của ba con ghast cùng lúc.
Lửa bốc cao. Tro rơi như mưa. Và những vết bỏng đầu tiên của cuộc chiến thật sự đã khắc lên da thịt Overworld.
Phần 2: Blaze Xuyên Qua Khiên
Lửa lan tới bức tường phòng thủ thứ hai khi mặt trời vẫn chưa ló rạng.
Nhưng lần này, nó không bay đến từ trên trời như những quả cầu ghast, mà bò sát mặt đất, lan qua từng phiến đá, bám vào không khí.
Người ta chưa từng thấy ngọn lửa nào… di chuyển có chủ đích như vậy.
Trên đầu thành, các chiến binh vừa kịp dựng lá chắn bằng đá và gỗ – mỗi tấm khiên đều đã được tẩm nước, phủ khăn ướt, chuẩn bị sẵn tuyết để dập lửa.
Họ đã tính tới mọi thứ… trừ blaze.
Từ làn khói tím ở phía sau pháo đài đã sụp đổ, từng tốp blaze xuất hiện, xoay quanh trục que lửa, tỏa nhiệt dữ dội.
Chúng không cần chạy, cũng chẳng cần đi – chỉ lơ lửng, quay tròn, rồi phun lửa.
Luồng lửa của chúng không giống ghast – nó thẳng, chính xác, không tan giữa gió, và nóng đến mức làm sắt đỏ lên trong tích tắc.
Tại tuyến phòng thủ đầu tiên, những chiếc khiên giơ lên đón đỡ.
Tiếng phụt của tia lửa vang lên.
Người lính đầu tiên đứng chắn phía trước bị đốt xuyên qua lớp giáp sắt. Ngọn lửa xuyên thẳng tấm khiên gỗ, thắp lên từ bên trong như cây đuốc.
> “KHIÊN KHÔNG GIỮ NỔI!” – tiếng hô vang dội từ một chỉ huy ở mặt nam.
Các blaze không lao vào hỗn loạn như zombie hay skeleton, cũng không né tránh như enderman – chúng bay theo nhóm, tản ra hình vòng tròn, rồi tấn công xoay vòng như một vũ điệu c.h.ế.t chóc.
Cứ mỗi đợt tấn công, lại có vài người ngã xuống – da bị thiêu cháy, áo giáp nóng chảy, mũ sắt đỏ lên như rực lửa, khiến người lính không thể cởi ra nổi.
Đá cũng bắt đầu nứt. Những viên đá mịn dựng vội tan thành bụi khi bị lửa táp trúng quá ba lần.
> “DÙNG NƯỚC!” – một dân làng hét, mang xô nước lao tới.
Họ đổ nước lên các bậc thành – nước xèo xèo bốc hơi ngay, tạo ra lớp hơi nước mỏng mờ che tầm nhìn blaze.
Một cơ hội.
Các cung thủ lùi lại, thay dây nỏ đặc biệt – nỏ đầu nhọn bọc sắt, tẩm tuyết – và bắt đầu b.ắ.n trả.
Một blaze bị trúng ngay lõi trung tâm, lửa trong thân thể chớp tắt rồi nổ tung như pháo hoa vàng rực.
Hai con khác bị thương, xoay cuồng rồi rút lui vào bóng khói.
Nhưng đó chỉ là vài phần nhỏ.
Từ sau bức tường lửa, hàng chục blaze khác trôi ra, theo làn khí nóng, như thể Nether đang phun từng lớp tấn công có chiến lược.
Một golem sắt bước ra, đập mạnh xuống đất – quét tan ba blaze cùng lúc bằng một cú đ.ấ.m xoáy, nhưng thân thể nó cũng bị cháy nám, một cánh tay tan chảy.
Không quân của Overworld chưa được triển khai – Overworld chưa từng có thứ gì biết bay chiến đấu ngoài Elytra.
Những blaze tiếp tục áp sát tuyến trong, tàn phá tháp tên, đốt cháy kho lương khô, và tấn công vào nơi trú ẩn của dân làng đã được sơ tán.
Còi đá vang lên – tín hiệu rút lui chiến thuật lần thứ hai.
Những người sống sót phải lùi về pháo đài trung tâm phía sau Spawn – nơi chuẩn bị cho trận quyết chiến lớn hơn.
Bức tường phòng thủ thứ hai không sụp đổ vì bị phá, mà bị đốt cho đến khi chính đá cũng không thể đứng vững.
Trên trời, tro tiếp tục rơi.
Và dưới đất, từng đốm lửa của blaze đang cắm rễ sâu vào mặt đất của Overworld.
Phần 3: Zombie Và Creep Không Ý Thức
Tro từ cuộc tấn công blaze còn chưa tan trong không khí thì một âm thanh lạ vọng lại từ hướng Tây Nam – như hàng trăm bàn chân kéo lê trên đất, đều đặn và không vội vã.
Lính gác trên tháp canh, mắt vẫn còn cay xè vì khói, căng mắt nhìn qua lớp sương tro xám. Và rồi họ thấy – cái mà không ai mong muốn.
Bầy zombie.
Không phải vài chục con như trong những cơn đêm bình thường – mà là cả rừng sinh vật, chen lấn, va chạm, lết tới trong im lặng.
Không rống, không gào. Chúng không phải sinh vật của ý thức, mà là công cụ.
Chúng được dẫn tới.
Và ở phía sau chúng – lẫn trong làn bụi thấp thoáng – những bóng đen to tròn chập chờn xanh lục, không chân, không mắt, nhưng sẵn sàng nổ tung. Creeper. Hàng trăm con.
---
“Chúng đang đến!” – tiếng hô cảnh báo vang lên khắp tường phòng thủ còn lại.
“Không phải Nether!”
“Không… là zombie và creeper của chúng ta!”
---
Không ai hiểu tại sao. Các sinh vật ấy vốn tấn công bất kỳ ai, kể cả người dân Overworld. Nhưng giờ đây… chúng chỉ nhắm vào phòng tuyến, bất chấp cả ánh sáng, cả lửa, và cả đồng minh từng ngày xưa.
Chúng không cần che chắn. Creeper đi giữa zombie như kíp nổ sống, đợi tiến đến đủ gần để phát nổ và dọn đường.
Hàng rào đá bị phá từng mảng. Các bẫy hố không ngăn được dòng xác sống không hề né tránh – chúng rơi vào, chồng chất lên nhau, bò tiếp như một dòng sông thịt mục rữa.
Một chiến binh b.ắ.n tên – mũi tên ghim vào trán zombie đầu đàn – nó ngã xuống, nhưng năm con khác bước lên trên xác nó, tiếp tục lết về phía tháp canh.
> “Không được để chúng tới gần! Có creeper kìa! ĐẨY LÙI CHÚNG LẠI!”
Các golem lao vào tuyến giữa, quật tung cả cụm zombie bằng cú vung tay – nhưng khi một con creeper chen được tới sát, nó nổ tung trong ngọn sáng trắng lóa, hất bay cả người lẫn golem.
Một tháp b.ắ.n tên sụp xuống như bị giật sập bằng thuốc nổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
---
Trong một khoảnh khắc giữa tiếng la hét, một học giả hét lên:
> “Đây là vũ khí sinh học! Chúng dùng zombie và creeper như đàn ong tự sát!”
Các chỉ huy hiểu ra.
Nether – hoặc thế lực nào đó phía sau – không cần kiểm soát từng sinh vật, chỉ cần dẫn dắt lũ không có ý thức này vào đúng lúc, đúng hướng.
Và đúng như thế, chúng xé toạc tuyến phòng thủ còn sót lại, không cần trí khôn, không cần chiến thuật – chỉ bằng số lượng và sự điên cuồng.
Trận địa lửa blaze để lại chỉ là màn dọn đường. Và zombie-creeper là đòn đánh phủ đầu tàn nhẫn, khiến mọi thứ rối loạn, khiến những người còn sống không biết địch thực sự là ai nữa.
Một chiến binh ngã xuống, bị bao phủ bởi bốn xác sống.
Một cánh cổng nhỏ phía tây – nơi chưa có người canh – bị phá tan tành bởi vụ nổ kép của hai creeper nối tiếp nhau.
Và giữa khung cảnh ấy, kẻ mặc áo choàng đen lại xuất hiện lần nữa, đứng trên một gò đất cao, lặng lẽ quan sát, tay cầm một mảnh bản đồ cũ kỹ. Hắn không ra lệnh, không can thiệp – rồi lại biến mất vào bóng đêm như thể chưa từng ở đó.
---
Overworld không còn kiểm soát được đêm tối nữa.
Kẻ thù đã học cách sử dụng thứ đáng sợ nhất: nỗi sợ chính từ thế giới này – những sinh vật từng là tai họa ngẫu nhiên, nay đã trở thành vũ khí có chiến lược.
Phần 4: Pháo Đài Thứ Nhất Ngã Xuống
Pháo đài Bắc, được xây trên đỉnh cao nhất của dãy Đá Xám, từng được mệnh danh là “mắt thần” của vùng trung tâm Overworld. Từ đây, các cánh quân có thể quan sát hàng chục khối bán kính, điều phối tiếp viện, và đánh chặn mọi mối nguy từ phía Bắc – nơi từng được cho là an toàn nhất.
Và giờ, nó biến mất khỏi bản đồ.
---
Sáng sớm hôm ấy, một nhóm cưỡi ngựa tiếp tế mang theo thuốc hồi m.á.u và mũi tên, lên đường theo lối mòn băng qua rừng taiga phủ tuyết. Họ không trở về.
Chỉ có một con ngựa chạy lạc, trên yên còn dính m.á.u khô.
Trạm canh phía chân núi lập tức gửi trinh sát. Và rồi, lệnh đỏ được phát – một tín hiệu mà chưa ai từng nghĩ sẽ phải dùng đến.
> “Pháo đài Đá Xám không hồi đáp. Lửa hiệu không sáng. Còi đá không kêu. Cờ không bay.”
Các chiến binh cấp cao lên đường, cưỡi sói tuyết, leo dốc đá trơn trượt… Và họ đến.
Đến nơi, nơi ấy không còn là pháo đài nữa.
---
Tường sập. Trần vỡ. Lửa cháy khắp nơi. Golem vỡ nát.
Người trinh sát trẻ nhất khuỵu xuống.
> “Không ai còn sống…”
Từng căn phòng bị nung chảy, như bị lửa địa ngục xuyên qua từ bên trong. Những vết c.h.é.m cháy sém kéo dài trên tường đá – dấu hiệu Wither Skeleton từng hiện diện.
Ở giữa sân chính, họ tìm thấy một chiếc khiên bị nứt đôi, cạnh một xác chiến binh vẫn còn nắm chặt thanh kiếm.
Không ai bỏ chạy. Không ai đầu hàng.
Tất cả đã chiến đấu đến cùng, giữ lấy pháo đài như giữ lấy ranh giới cuối cùng giữa Overworld và bóng tối.
---
Không lâu sau, tin dữ lan đi khắp nơi. Các tháp chuông đổ hồi trầm, pháo sáng đỏ bay lên tại mọi làng – đây không còn là tấn công du kích. Đây là chiến tranh toàn diện.
Người dân từ các trấn nhỏ bắt đầu kéo nhau về vùng trung tâm, mang theo cả vết thương, mất mát, và câu hỏi:
> “Nếu pháo đài Bắc còn mất, thì còn nơi nào an toàn?”
Một bản đồ lớn được căng ra giữa Hội Đồng Làng Trung Ương. Trên đó, pháo đài Đá Xám bị đánh dấu bằng một dấu X m.á.u đỏ.
Và kẻ mặc áo choàng đen – nếu ai đó để ý kỹ – đã đánh dấu nó từ trước, trong mảnh bản đồ mà hắn cầm hôm trước.
---
Overworld đã mất pháo đài đầu tiên.
Và mọi người đều biết – đây sẽ không phải là pháo đài cuối cùng.
Phần 5: Mảnh Giáp Cuối Cùng
Mặt trời đã lặn từ lâu.
Trên đường đất nối pháo đài Bắc với trung tâm, chỉ còn tro bay lất phất trong gió.
Không ai nói chuyện. Không ai mong chờ.
Chỉ còn trông ngóng – rằng biết đâu, sẽ có ai đó sống sót. Một dấu hiệu. Một âm thanh. Một bước chân.
Và rồi… tiếng lạo xạo trên đá vụn.
Một bóng người xuất hiện – bước đi loạng choạng, áo giáp cháy sém, tay không, m.á.u khô đóng thành từng vệt trên mặt và cổ.
Các lính gác gấp rút chạy ra đỡ lấy.
> “Mở đường! Có người sống sót!”
Người ấy – không ai nhận ra – vì chiếc mũ sắt đã vỡ, giáp n.g.ự.c bị nứt, một tay buông thõng, và tay kia nắm một vật.
Một thanh kiếm sắt đã gãy đôi.
Lưỡi kiếm bị đốt cháy, như đã từng xuyên qua lửa địa ngục.
Cạnh đó, một mảnh giáp nhỏ, phần vai – với dấu khắc hình cáo tuyết, biểu tượng của đội phòng thủ phương Bắc.
---
Họ đưa anh vào trạm y tế tạm dựng, sát vách một sườn núi đá.
Người y tá vừa đắp thuốc, vừa hỏi:
> “Anh là ai? Làm sao anh còn sống? Còn ai nữa không?”
Người chiến binh khẽ ngẩng lên. Mắt đỏ ngầu vì khói và máu, nhưng giọng nói rõ ràng, vỡ ra như tiếng đá rơi xuống vực:
> “Không còn ai… Tôi là người cuối cùng rút khỏi pháo đài.”
“Chúng tôi... đã giữ được đến phút cuối.”
“Nhưng... tất cả những gì các người thấy...” – anh giơ thanh kiếm gãy và mảnh giáp – “...chỉ là mở đầu.”
Một khoảng im lặng nặng nề phủ khắp trạm y tế.
Không ai lên tiếng.
---
Tối hôm đó, mảnh giáp và thanh kiếm được đặt lên giữa quảng trường trung tâm, ngay dưới lá cờ Overworld.
Không kèn. Không trống. Không lễ nghi.
Chỉ có toàn bộ làng đứng vây quanh, nhìn vào hai vật duy nhất trở về từ nơi từng là pháo đài lớn nhất phía Bắc.
Lời cuối của chiến binh ấy được khắc lên bảng đá nhỏ, đặt dưới chân cột cờ:
> “Đây chỉ là khởi đầu.”
Và mọi người đều hiểu – Overworld vừa mất đi nhiều hơn một pháo đài.
Họ mất thời gian, niềm tin, và có lẽ, cả lợi thế.
Nhưng họ chưa mất tất cả.
Vì vẫn còn những người sống sót, vẫn còn tường thành, vẫn còn những ngọn đuốc chưa tắt.
Và lửa của sự phản kháng – lần đầu tiên – bắt đầu nhen lên từ đống tro tàn.