Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Bách nhận được điện thoại của mẹ tôi, trong điện thoại, mẹ tôi cố nén nghẹn ngào: “Hung thủ vẫn chưa tìm được, nhưng tất cả phần thân thể của Trường Lạc đã được tìm thấy rồi, dì muốn tổ chức một tang lễ cho con bé, để con gái dì có thể ra đi thanh thản.”
Phó Bách im lặng, cúp điện thoại, anh không nói gì.
Ngày tang lễ, trời đổ mưa phùn.
Tôi và Phó Bách ở nhà, Thúy Hoa trong phòng khách sốt ruột cứ ư ử.
Tôi biết vì sao anh không đi, bởi vì mỗi ngày Phó Bách đều ở bên tôi, chúng tôi cãi vã ồn ào, cười đùa vui vẻ, nhưng tất cả đều không thể thay đổi được sự thật là tôi đã không còn trên đời.
Và bây giờ, sự thật này cứ thế bị phơi bày một cách tàn khốc, bày ra trước mặt anh, anh không thể tham dự tang lễ của tôi, anh không thể đối mặt với cái chết.
Ngoài cửa sổ vang lên một tiếng sấm rền, người trên giường trở mình, giọng Phó Bách có chút khàn: “Trường Lạc, cô có muốn đi thăm mình một chút không?”
Giọng tôi khẽ khàng không nghe thấy: “Muốn.”
Phó Bách mặc áo mưa họa tiết hoa cho Thúy Hoa, còn mình thì mặc một bộ vest đen.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Phó Bách ăn mặc chỉnh tề như vậy, ngay cả khi đi làm, anh cũng chỉ mặc đồ thường ngày.
Tôi cố gắng làm bầu không khí sôi động hơn: “Phó Bách, anh đẹp trai quá.”
Anh nhếch môi: “Không đẹp trai sao mà mê hoặc được cô.”
Cả hai chúng tôi đồng thời sững người, sau đó lại khẽ bật cười, dường như bầu không khí nặng nề đã tan biến đi phần nào.
Mẹ tôi thấy Phó Bách đến rất vui, mắt bà đỏ hoe: “Ngay cả trời cũng đang khóc vì Trường Lạc của chúng ta.”
Các bạn học của tôi cũng đến khá nhiều, một đám người cầm ô đen, đứng bên cạnh bia mộ.
Trên bia mộ là cô gái trẻ cười rạng rỡ như hoa, đôi mắt cô ấy như có ánh sáng lấp lánh, đang dịu dàng nhìn mọi người.
Tôi đứng gần, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Phó Bách khi anh cúi đầu.
Tôi khẽ ho một tiếng, lơ lửng đến bên cạnh anh: “Nói thật nhé, tham dự tang lễ của chính mình cũng khá ngầu đấy, trải nghiệm mới lạ này là lần đầu tiên.”
Phó Bách ngẩng mắt nhìn tôi: “Cô còn muốn mấy lần nữa?”
Lời anh còn chưa dứt, cơ thể tôi bắt đầu run rẩy dữ dội.
Lông mày Phó Bách từ từ nhíu lại: “Sao thế?”
Tôi nhìn chiếc ô đen biến mất ở góc khuất: “Phó Bách, hình như tôi lại nhìn thấy hắn rồi.”
“Ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng tôi, đến cả giọng tôi cũng run lên: “Không biết, tôi sợ lắm, Phó Bách, tôi nhìn thấy bóng lưng hắn là tôi sợ rồi.”
Ánh mắt Phó Bách lập tức sắc bén, anh theo ánh mắt tôi đuổi theo, cơ thể tôi vô thức bị anh kéo đi.
“Phó Bách, đừng đuổi theo, nguy hiểm lắm, nguy hiểm lắm!”
Tôi không ngừng van xin bên tai anh: “Tôi sợ thật đấy.”
Phó Bách chạy càng lúc càng nhanh, dường như đã không còn nghe thấy tôi nói gì nữa, nhưng anh càng lại gần, tôi càng sợ.
Dường như người đàn ông cầm ô đen phía trước nghe thấy tiếng bước chân, cũng dần tăng tốc, hắn không quay đầu lại.
Ánh mắt Phó Bách lại càng thêm kiên định, tôi cũng nhận ra người này rất không bình thường, hắn rất có thể chính là kẻ đã g.i.ế.c hại tôi rồi phân thây.
Người bình thường bị đuổi theo chắc chắn sẽ quay đầu lại nhìn.
Nhưng một cách kì lạ, từ sâu thẳm trong lòng tôi lại sợ hãi việc Phó Bách đến gần hắn, người này nhất định rất đáng sợ, nhất định rất kinh khủng…
Rào rào rào…
Tiếng mưa ẩm ướt kèm theo tiếng thở dốc nặng nề, tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi trợn tròn mắt, Phó Bách cũng mơ hồ nhìn quanh, trong khu rừng trống vắng, người đàn ông cầm ô đen đã biến mất không dấu vết.
Linlin
Phó Bách hít sâu một hơi, định quay người rời đi.
Tôi há to miệng, giọng the thé, cả người gần như phát điên: “Phó Bách, chạy mau!!!”
Nhưng phản ứng của Phó Bách rõ ràng không nhanh đến thế, anh quay đầu lại, giây tiếp theo, một chiếc ô đen gập lại đập thẳng vào gáy anh.
Cơ thể Phó Bách mềm nhũn, lập tức ngã xuống.
Tôi sắp phát điên rồi, cảm giác cả thế giới đang quay cuồng.
Tôi đau đầu, buồn nôn, chóng mặt, muốn nôn.
Sự sợ hãi gần như xâm chiếm toàn bộ ý thức của tôi.
Là hắn, là hắn, là cái tên đã g.i.ế.c tôi!
Tôi nhớ rồi, tôi nhớ ra rồi!
Người đàn ông nhìn quanh, khẽ cười một tiếng, vác Phó Bách lên và đi về phía nhà kho cũ nát không xa.
Phó Bách đã đuổi quá sâu, đây là một khu rừng phía sau nghĩa trang.