Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ngồi trên ghế, nhìn bộ dạng thê thảm của mẹ tôi, đưa một đũa mì nóng khô vào miệng.

Mùi tương mè thơm lừng tan ra trong miệng, tôi cắn miếng củ cải giòn tan, trong lòng nghĩ.

Cảm giác ‘lên cơn’ thật là tuyệt.

Nhưng cảm giác này không kéo dài được bao lâu, bởi vì Lê Loan Loan dẫn bạn bè của chị ta đến.

Xem ra, họ định đi xuyên qua phố đi bộ để đến quán karaoke chơi.

Chị ta mặc một chiếc váy liền màu trắng tinh, chiếc váy đó có giá hơn hai nghìn tám trăm tệ, gần bằng một tháng lương của tôi.

Còn tôi thì mặc chiếc áo phông và quần jean đã bị chị ta loại bỏ ba năm trước.

Cổ áo phông giặt đến mức biến dạng, đũng quần jean cũng sắp mòn rách bươm.

Tôi đã hai mươi hai tuổi, chưa bao giờ mua một bộ quần áo mới, luôn luôn nhặt đồ cũ rách Lê Loan Loan không mặc.

Nhưng ngay cả đồ cũ rách tôi cũng nhặt không thuận lợi.

Bởi vì mỗi lần mẹ tôi chọn quần áo cũ của chị ta ra, chị ta dù không mặc cũng sẽ giành lại, chỉ đến khi tủ quần áo không còn chỗ chứa mới chịu vứt lại cho tôi.

Hồi cấp hai, có một lần chiếc váy liền của chị ta bị dính mực, mẹ tôi nói không giặt ra được, bảo chị ta đưa cho tôi mặc.

Tôi vui vẻ khoác chiếc váy vào người, kết quả phát hiện gấu váy bị cắt hai lỗ.

Tôi ngây người nhìn hai cái lỗ đó, còn chưa kịp khóc, Lê Loan Loan đã lao vào lòng mẹ tôi nói.

“Mẹ ơi, mẹ xem Khinh Khinh kìa, con bé không hài lòng khi mặc đồ cũ của con, nên đã cắt rách chiếc váy ra!”

Mẹ tôi liền tiến tới tát tôi hai cái, “Lê Khinh Khinh! Chiếc váy này của chị con hơn hai trăm tệ, mày lại phá hoại đồ đạc như thế à!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nói đó không phải do tôi cắt, mẹ tôi cười lạnh.

“Không phải mày thì là ai? Mày chẳng phải là ghen tị với chị mày sao? Chị mày sức khỏe không tốt, không biết sống được đến bao giờ, mày không thể nhường nhịn chị mày một chút sao!”

Mẹ tôi mắng xong liền đi làm việc.

Lê Loan Loan ném cái váy rách đó vào mặt tôi, “Lê Khinh Khinh, mày vốn dĩ không nên được sinh ra, lấy tư cách gì mà tranh giành với tao? Mày muốn mặc quần áo mới phải không, mày có tin không, chỉ cần tao còn ở đây, cả đời này mày sẽ không bao giờ được mặc đồ mới đâu!”

Vài tháng sau chuyện này, anh họ bên nhà bác cả của tôi sắp kết hôn.

Bố mẹ tôi phải đưa chúng tôi về quê nhà để dự đám cưới.

Mẹ tôi bới đống quần áo rách nát của tôi, để giữ thể diện, quyết định mua cho tôi một chiếc áo khoác lông vũ mới.

Chuyện này Lê Loan Loan biết được, chị ta khuyên mẹ tôi, “Mẹ ơi, chúng ta có thể đến trung tâm thương mại mua cho Khinh Khinh một chiếc, chỉ cần không tháo mác, ăn cơm xong về là có thể trả lại.”

Mẹ tôi vui mừng ôm lấy chị gái và hôn một cái, “Vẫn là Loan Loan của mẹ thông minh nhất.”

Thế nên kỳ nghỉ đông năm đó, trong đám cưới của anh họ, mẹ tôi để không cho tôi làm bẩn quần áo, đã bắt tôi mặc áo len ngồi ăn tiệc ngoài sân.

5

Hồi tưởng lại chuyện cũ, tôi buông đũa xuống, gọi Lê Loan Loan một tiếng.

Chị ta quay đầu nhìn thấy tôi, vẻ mặt có chút hoảng sợ.

Chị ta nặn ra một nụ cười cực kỳ gượng gạo, “Khinh Khinh, sao em lại ở đây?”

Lê Loan Loan rất sĩ diện, chị ta sẽ không nói với người khác rằng bố mẹ chị ta đang bán đậu phụ thối ở chợ đêm này.

Thật nực cười, chị ta dùng tiền bán đậu phụ thối để chữa bệnh, nhưng lại khinh thường cái kế sinh nhai đó.