Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Nửa đêm, bố mẹ tôi và Lê Loan Loan cùng nhau trở về.
Đèn phòng khách vừa bật lên, ánh sáng chói mắt khiến tôi phải nheo mắt.
“Xoảng!” một tiếng, cái thùng nước thải ở cửa nhà bếp bị mẹ tôi ném vào người tôi.
Thức ăn thừa vương vãi khắp người tôi, mùi chua loét xộc thẳng vào mũi.
Mẹ tôi gầm lên, “Lê Khinh Khinh, mày đúng là đồ ác độc! Mày làm gì mà nói những lời đó với bạn của chị mày hả?! Mày cố ý khiến chị mất mặt phải không?”
Tôi đứng dậy, rũ hết đống rác đó xuống ghế sofa, “Tôi nói câu nào sai à? Từ nhỏ mẹ đã bảo tôi là Lê Loan Loan không sống được bao lâu, bắt tôi phải nhường nhịn chị ấy khắp mọi nơi! Thế nên hôm nay tôi bảo bạn chị ta nhường đàn ông cho, chẳng phải tôi đang giúp chị ta sao!”
“Mày nói bậy!” Chị tôi tức đến điên người, bao nhiêu lời thô tục đều tuôn ra từ miệng “Lê Khinh Khinh, mày cố ý, mày chỉ là không muốn thấy tao tốt đẹp, mày ghen tị với tao!”
Tôi cười lạnh, “Tao ghen tị với mày cái gì? Ghen tị mày không đẹp bằng tao? Ghen tị mày là đồ n.g.ự.c lép? Ghen tị mày ngày nào cũng nửa sống nửa chết? Lê Loan Loan, ngoài việc bố mẹ thiên vị mày hơn tao, mày có cái gì hơn tao chứ?!”
Lê Loan Loan bị tôi chọc tức đến mức suýt ngã ngửa, mẹ tôi vội vàng ôm chặt lấy chị ta, bố tôi đ.ấ.m một cú vào bàn trà, thất vọng nhìn tôi, “Khinh Khinh, sao mày lại trở nên như thế này!”
Lê Loan Loan nhìn theo cú đ.ấ.m của bố tôi, nhanh mắt phát hiện ra bát mì nóng khô tôi chưa ăn hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ta thét lên, “Mẹ ơi, mẹ xem con bé lãng phí chưa kìa, mua mì xong chỉ ăn có mấy miếng!”
Tôi trực tiếp chộp lấy mì ném vào người cô ta, “Tao vốn dĩ có thể ăn hết, nhưng nhìn thấy mày, mày ghê tởm thế này, làm sao tao nuốt nổi!”
Lê Loan Loan kêu la như heo bị chọc tiết, bố tôi vơ lấy cái chổi đập vào người tôi, “Mày làm phản rồi à, dám đánh chị mày!”
Tôi đánh không lại bố tôi, đương nhiên sẽ không ham chiến.
Vơ lấy quần áo, tôi vội vàng trốn ra khỏi nhà.
Ra đến đường, lần đầu tiên tôi bắt một chiếc taxi, thật sự không có chỗ nào để đi, tôi chỉ có thể đến công ty thiết kế nội thất nơi tôi làm việc.
Thế nhưng không ngờ nơi đó vẫn còn sáng đèn.
Mở cửa bước vào, tôi phát hiện chị Tiêu, bà chủ của tôi vẫn đang làm thêm giờ.
7
Thấy tôi, chị ấy vui vẻ vẫy tay.
“Khinh Khinh, chị có tin tốt này muốn nói với em, thiết kế nhà mẫu của dự án chung cư Ngự Cảnh đã được duyệt rồi, tiền hoa hồng của em có mười hai vạn tệ, em muốn tiêu thế nào? Dự án chung cư bên đó có thể mua được với giá gốc, hay là em bảo gia đình hỗ trợ thêm một chút, trả tiền đặt cọc mua một căn nhà đi?”
Tôi lắc đầu, “Nhà cửa thì thôi đi, chị Tiêu có thể tìm mối quan hệ xem có giúp em mua được một miếng mộ địa có giá cả phải chăng không.”