Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi tỉnh lại thấy cả người đau ê ẩm. Tôi nheo mắt nhìn quanh. Căn phòng này không phải phòng trọ của ba đứa sinh viên bọn tôi. Người đàn ông trong bộ trang phục màu đen đang đứng gần cửa sổ bỗng nhiên xoay người lại, bước tới bên cạnh tôi rồi hỏi:

“Thế nào? Em không còn nhớ gì sao?”

Tôi ngồi bật dậy. Hai mắt mở to như đèn ô tô để nhìn cho rõ người đối diện.

Tình huống oái oăm gì đang diễn ra thế này? Tại sao tôi lại ở cùng thầy Tuấn Việt chứ? 

“Thầy… sao… sao…”

Thấy tôi không nói nên lời, người kia tủm tỉm cười:

“Có phải cái đầu đang nghĩ bậy không? Tôi nói cho em biết muốn ở bên cạnh tôi không dễ như vậy đâu. Chỉ xinh đẹp thôi là chưa đủ.”

“Em không có ý đó... Em chỉ muốn biết đã xảy ra chuyện gì?”

Tuấn Việt mỉm cười rồi đáp:

“Chờ quản lý ở đây tới là sẽ biết.”

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra. Người bước vào không ai khác là chị Mai - quản lý ở chỗ chúng tôi.

“Khổ quá cơ. Chị nói bao nhiêu lần rồi. Làm gì thì làm, giữ gìn sức khoẻ là quan trọng nhất. May mà anh chàng này nhanh nhẹn nếu không đầu của cô chắc u lên một cục rồi.”

Dạo gần đây tôi ăn uống không được lành mạnh cho lắm, chỉ vài gói mì tôm, đôi khi còn bỏ bữa. Thực sự có nhiều thứ mà một đứa sinh viên như tôi cần mua lắm. Đi thi tuyển cũng không thể ăn mặc quá đơn giản được, cũng phải trang điểm một chút mới thể hiện bản thân coi trọng công việc đó. 

Từ ngày bố mẹ cắt mọi khoản viện trợ, cuộc sống của tôi gặp không ít khó khăn, có lẽ chỉ có tình yêu với nghề diễn mới khiến tôi mạnh mẽ tới vậy.

Tôi lí nhí nói lời cảm ơn với chị Mai và thầy Tuấn Việt.

“Cảm ơn thầy và chị đã giúp em. Hiện giờ em khoẻ lại rồi. Em sẽ ra ngoài làm việc tiếp. Em hứa sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa.”

Chị Mai đặt vào tay tôi một cốc trà gừng còn nóng hổi:

“Uống đi rồi nghỉ ngơi cho tới khi khoẻ lại rồi nói tới công việc sau.”

Tôi vội vàng đứng dậy:

“Chị… em khoẻ lại rồi mà. Chị đừng bắt em nghỉ việc.” 

Chị Mai lạnh lùng nói:

“Vừa rồi em như vậy khiến không ít khách hàng hoảng sợ. Em cũng biết đó, chuyện làm ăn thời này không dễ dàng gì. Chị đứng giữa mấy đứa các em và sếp tổng nên có nhiều việc chị không thể giải quyết theo cảm tính được.”

Tôi tiu nghỉu, khẽ nói một tiếng:

“Vâng…”

Nghĩ tới tiền nhà góp chung với Thanh Vân và Hồng Liên tháng tới còn chưa đủ, tôi thực sự không biết phải làm sao. Tôi vội vàng chào chị Mai và thầy Tuấn Việt rồi rời đi, chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã lăn dài trên má.

“Này… Đợi đã…”

Tôi quay người lại thì thấy Tuấn Việt đuổi theo sau.

“Thầy tìm em có chuyện gì sao?”

“Tôi đang định về nhà nhưng giờ này đặt Grab khó quá. Em… cho tôi đi nhờ xe được không?”

Tôi chưa kịp phản ứng thì người kia đã dắt xe ra khỏi chỗ đậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Bây giờ tôi đưa em về sau đó tôi mượn xe em chạy một lúc. Chiều tối sẽ mang trả.”

Thấy tôi lộ rõ vẻ nghi ngờ, Tuấn Việt đặt vào tay tôi cuốn hộ chiếu.

“Tôi mới về nước nên cũng chưa quen lắm. Em cầm cái này làm tin. Em biết phải tìm tôi ở chỗ nào mà đúng không?”

Tôi nghĩ một lúc rồi mấp máy môi:

“Ý thầy là… tập đoàn giải trí Thế Thịnh?” 

Người kia nghe vậy lập tức nhoẻn miệng cười:

“Xem ra cũng thông minh đấy.”

Nói xong, người bên cạnh tiếp lời:

“Tôi không phải thầy của các em. Tôi là sinh viên khoá trên được mời về chia sẻ chứ có dạy ai được chút gì đâu. Đừng gọi như vậy tôi áp lực lắm.”

Tôi khẽ gật đầu. Thực ra chẳng cần thầy ấy dạy chúng tôi kiến thức trên trường, chỉ riêng việc người ta nỗ lực để theo đuổi đam mê và thành công như hiện giờ đã đủ cho đám sinh viên bọn tôi coi trọng rồi.

“Này. Có khi nào mày gặp lừa đảo không?”

Tiếng Thanh Vân văng vẳng bên tai khiến tôi không thể nào tập trung được. 

“Không đâu. Người ta còn về trường tao nói chuyện đó. Hơn nữa mày nghĩ có người hứng thú với con xe máy cà tàng của tao à?”

Hồng Liên tủm tỉm cười:

“Xe máy cà tàng thì không nhưng chủ nhân của nó thì có đấy. Tao lại nghĩ người này nhất định đã nhìn trúng mày.”

Nói xong, Hồng Liên tiếp lời:

“Tao nghe nói có nhiều chuyện phức tạp lắm. Nào là dựa vào người quen, nào là đổi tình lấy vai diễn. Mày xem thế nào chứ tao nghi lắm.”

Hồng Liên vừa nói hết câu thì Tuấn Việt đã đứng ngay ở cửa, trên tay là một túi đồ rất lớn khiến tôi thiếu chút nữa là lăn ra ngất lần thứ hai trong ngày. Chỉ có điều mặt người này không hề biến sắc, chắc hẳn không nghe được những lời kia.

“Tôi vào nhà được chứ?”

Hai đứa kia im bặt, chỉ còn biết gật đầu như gà mổ thóc.

Thanh Vân vội kéo chiếc ghế cao nhất nhà ra giữa phòng:

“Mời… mời anh ngồi.”

Tôi không muốn nói là chiếc ghế đó là loại chuyên dùng để mấy đứa tôi đứng lên “cúng cụ” vào ngày rằm và đầu tháng nên nó thực sự rất khác biệt. Ba đứa tôi ngồi ghế thấp hơn nên chẳng khác nào gà mẹ và gà con cả.

Tuấn Việt đưa chìa khoá xe vào tay tôi, khẽ mỉm cười:

“Xe đã được rửa sạch và đổ đầy xăng.”

Dứt lời, Tuấn Việt quay sang hai cô bạn cùng phòng của tôi rồi nói:

“Cảm ơn vì thời gian qua các em đã chăm sóc cho Mỹ An.”

Khoan đã. Từ khi nào mà tôi và người đối diện lại thân thiết tới vậy?

Thấy vẻ ngơ ngác của tôi, Tuấn Việt bật cười:

“Em nhìn cái gì? Em không nhận ra chùm chìa khoá tôi đưa cho em sao?”