Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11: Giữ Bí Mật, Nhưng Không Giữ Lại Trái Tim

Sau đêm ấy, Lâm An như sống trong hai thế giới hoàn toàn đối lập.

Ban ngày, cô là sinh viên năm ba ngoan hiền, chăm chỉ học tập, thi thoảng còn tham gia các hoạt động nhóm. Không ai biết rằng, mỗi tối về, cô lại bước vào vòng tay một người đàn ông mà đáng ra — cô không được phép yêu.

Dương Thành dường như luôn kiểm soát tốt cảm xúc. Dù trái tim anh dành cho cô rõ ràng đến mức lộ liễu, anh vẫn giữ đúng khoảng cách trong mắt người khác. Không một cái chạm tay dư thừa, không một ánh mắt quá sâu. Nhưng Lâm An thì biết… khi chỉ còn lại hai người, anh là ngọn lửa không thể dập tắt.

Thế nhưng, sóng gió không bao giờ để người ta yên lâu.

Trong một buổi học nhóm ở thư viện, Lâm An ngồi cùng Minh – cậu bạn cùng lớp có tính tình sôi nổi, đôi mắt sáng, hay pha trò và không ngần ngại thể hiện sự quan tâm với cô.

“An, tớ không hiểu đoạn này nè. Giải thích lại cho tớ đi.” – Minh ghé sát lại, hơi quá gần.

Lâm An dịch ra một chút, giọng vẫn nhẹ nhàng: “Chỗ này là nguyên tắc suy đoán vô tội. Nếu cậu lấy ví dụ bằng tình huống cậu bị bắt nhầm vì tội trộm bánh trong căn tin thì…”

“Haha, tớ đáng yêu vậy sao mà đi trộm?” – Minh cười phá lên, rồi bất ngờ vỗ nhẹ lên tay cô – “Cảm ơn nha. An giỏi thật đấy!”

Khoảnh khắc đó, một ánh mắt sắc lẻm xuyên thẳng qua khoảng cách từ xa.

Dương Thành.

Anh bước ra từ thang máy thư viện, tay cầm tập tài liệu. Anh không nói gì, không thể hiện gì… nhưng ánh nhìn ấy đủ khiến sống lưng Lâm An lạnh buốt.

Tối hôm đó, khi cô đến căn hộ của anh như thường lệ, không gian bỗng lạnh hơn mọi khi.

Anh không đón cô bằng một nụ hôn như mọi lần. Cũng không ôm cô vào lòng như thói quen. Anh chỉ ngồi ở bàn làm việc, lật từng trang tài liệu, giọng lạnh tanh:

“Hôm nay em học nhóm vui chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm An đứng khựng lại. “Thầy… à không, anh thấy à?”

“Không cần phải thấy. Cả thư viện thấy.” – Anh ngẩng đầu, mắt thẳng như lưỡi d.a.o – “Em thích bị đụng chạm trước mặt người khác đến vậy sao?”

“Em không cố ý!” – Cô lên tiếng – “Minh chỉ là bạn cùng lớp. Cậu ấy vô tư thôi.”

“Vô tư?” – Dương Thành đứng dậy, tiến đến gần – “Em nghĩ người đàn ông khác vô tư khi kề sát mặt em, chạm vào tay em, cười đùa thân mật sao?”

“Vậy anh muốn em làm gì? Trốn hết mọi người? Né cả bạn bè?” – Cô cãi lại, mắt bắt đầu đỏ lên – “Còn anh thì mỗi ngày vẫn điềm nhiên đứng lớp, vẫn là giáo sư được ngưỡng mộ. Còn em thì sống nơm nớp sợ bị lộ!”

Anh khựng lại.

Lâm An quay đi, giọng nghèn nghẹn: “Em không muốn giấu nữa. Nhưng em không có quyền lựa chọn. Vì người em yêu... là anh.”

Một nhịp im lặng dài.

Rồi bỗng dưng, anh kéo cô vào lòng. Mạnh mẽ. Gấp gáp. Căng thẳng.

“Anh xin lỗi.” – Anh thì thầm, giọng trầm khàn – “Anh chưa từng ghen. Nhưng chỉ cần thấy ai khác chạm vào em… anh phát điên.”

Lâm An vùi mặt vào n.g.ự.c anh, nghẹn ngào: “Em cũng muốn hét lên là em thuộc về anh... nhưng em không thể.”

Anh nâng cằm cô lên, mắt nhìn sâu đến tận đáy tim.

“Không cần hét. Chỉ cần nhớ… em là của anh. Mỗi đêm. Mỗi nhịp thở.”

Và lần này, anh hôn cô như muốn chiếm đoạt mọi lo lắng trong lòng. Một nụ hôn gấp gáp, thô bạo hơn mọi lần. Áo cô bị kéo lệch, làn da trần run rẩy dưới từng cái chạm nóng bỏng. Cô không phản kháng. Vì cô biết… chính cô cũng đang khao khát anh như vậy.

Họ trượt dài trên ghế sofa, trong hơi thở nồng cháy và tiếng rên rỉ vỡ òa. Giữa hai người, giờ đây không còn khoảng cách. Không còn ai là thầy, là trò.

Chỉ có một người đàn ông, một người phụ nữ… yêu nhau đến mức không thể quay đầu.