Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 12: Lời Đồn Và Những Cái Nhìn Sau Lưng
Sáng thứ hai, khi Lâm An bước vào khu giảng đường, cô cảm thấy rõ ràng có điều gì đó thay đổi.
Không khí im ắng lạ thường.
Vài ánh mắt dõi theo cô khi cô đi ngang qua hành lang. Có những tiếng xì xào vội vàng, những nụ cười nửa miệng, và những cái nhìn không giấu được sự hiếu kỳ.
Lâm An cố giữ bình tĩnh, bước nhanh hơn. Nhưng càng đi, cô càng thấy sống lưng lạnh buốt.
Ở bảng thông báo ngay cổng khoa, một tờ giấy A4 in dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút đỏ dán chồng lên nội quy:
"Sinh viên nữ muốn điểm cao thì cứ tìm đến giáo sư, biết đâu được ‘đặc cách’."
Phía dưới, không ghi tên ai. Nhưng người ta không cần tên – lời đồn đã kịp làm việc trước rồi.
Lâm An đứng sững.
Từng lời, từng chữ như d.a.o đ.â.m thẳng vào lòng ngực. Cô không khóc. Nhưng mắt cay đến mức không thể mở to.
Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Mai – cô bạn thân.
"An… có phải… chuyện cậu và giáo sư là thật không?"
Tay cô run rẩy, suýt đánh rơi điện thoại.
Cô không kịp trả lời, cũng không dám nhìn ai. Cô quay người bỏ chạy khỏi khu giảng đường, đôi giày đạp lên từng lớp gạch lát nghe như đập vào tim.
Chiều hôm đó, cô không đến lớp. Cũng không đến chỗ Dương Thành. Cô ngồi thu mình trong ký túc xá, điện thoại bị tắt nguồn, màn hình laptop mở trống rỗng.
Cô biết… lời đồn đã không còn là tin gió. Ai đó thực sự muốn cô sụp đổ.
Một tin nhắn hiện lên từ email nội bộ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Lâm An, tôi đã biết. Gặp tôi ở phòng hội đồng sáng mai. – Cô Ngọc."
Cô cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân.
Tối muộn, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Cô mở cửa, và không ngạc nhiên khi thấy Dương Thành đứng đó. Gương mặt anh lạnh lẽo, ánh mắt sắc như lưỡi d.a.o đã chuẩn bị sẵn để chiến đấu.
“Em định trốn anh luôn sao?” – Giọng anh trầm thấp, nhưng không giận.
“Anh thấy rồi đúng không?” – Cô nói, mắt đỏ hoe.
“Có.” – Anh bước vào, đóng cửa lại. “Và anh không cho phép em đơn độc gánh hết.”
“Anh không cần kéo em theo.” – Cô quay đi – “Họ nói em là loại sinh viên đổi điểm lấy tình. Em bị xem thường. Em bị khinh bỉ. Em không thể đối mặt…”
“Lâm An!” – Anh bước tới, nắm lấy vai cô, giọng sắc lạnh – “Họ muốn đạp em xuống, nhưng anh không cho phép. Nếu cần, anh sẽ công khai tất cả. Anh không sợ bị đuổi. Anh chỉ sợ… mất em.”
Cô nghẹn ngào, đôi môi run run. “Nhưng nếu anh bị kỷ luật thì sao? Sự nghiệp anh thì sao?”
“Không có em, sự nghiệp cũng chỉ là một cái vỏ rỗng.”
Dương Thành ôm chặt cô vào lòng, siết lấy như sợ cô biến mất. Cô không còn chống cự nữa. Trái tim cô đã quá mỏi mệt để gồng lên chống lại mọi thứ.
“Ngày mai, em sẽ đi gặp cô Ngọc.” – Cô nói nhỏ.
“Không.” – Anh lắc đầu – “Chúng ta sẽ cùng đi.”
Cô ngước nhìn anh, lần đầu tiên cảm thấy một tia sáng nhỏ trong bóng tối đang nuốt dần lấy họ.
Giữa những lời đồn, những cái nhìn, và cả sự chỉ trích…
Anh vẫn ở đó.
Nắm lấy tay cô.
Và không buông.