Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 13: Khi Sự Thật Bị Dồn Ra Ánh Sáng
Phòng hội đồng vào sáng hôm sau chìm trong không khí căng thẳng. Lâm An bước vào, tay siết chặt quai cặp, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt không hề trốn tránh.
Cô Ngọc ngồi ở đầu bàn, gương mặt lạnh lùng, bên cạnh là hai cán bộ phụ trách giám sát học vụ. Bên ngoài, không khí xôn xao. Ai cũng biết hôm nay sẽ có “biến lớn”.
“Lâm An.” – Cô Ngọc lên tiếng đầu tiên, giọng đầy quyền lực – “Tôi cho em một cơ hội để nói thật. Chuyện giữa em và thầy Dương Thành, là thật hay không?”
Căn phòng yên lặng đến mức nghe rõ tiếng tim cô đập.
Lâm An cắn môi. Đôi mắt cay xè nhưng vẫn chưa khóc.
Cô mở miệng định nói… thì tiếng cửa mở đánh “cạch” một tiếng.
Dương Thành bước vào, thẳng lưng, gương mặt cương nghị đến đáng sợ. Anh mặc sơ mi trắng, cà vạt đen gọn gàng, và ánh mắt sắc như d.a.o cạo.
“Tôi sẽ trả lời câu hỏi đó.” – Anh nói rõ ràng, từng chữ rành rọt.
Cả căn phòng sững lại.
Dương Thành bước thẳng đến giữa bàn, đặt tập hồ sơ xuống, nhìn cô Ngọc.
“Chuyện giữa tôi và Lâm An là thật.” – Anh tuyên bố.
Một tiếng thở hắt ra vang lên. Một cán bộ ngẩng đầu. Cô Ngọc nhướn mày, cười lạnh.
“Anh thừa nhận quan hệ bất chính với sinh viên?”
“Không phải ‘bất chính’.” – Anh sửa lại, giọng bình thản nhưng dứt khoát – “Chúng tôi có tình cảm với nhau. Và quan hệ xảy ra khi tôi đã rút khỏi vai trò giảng dạy trực tiếp lớp của em ấy.”
“Vậy anh nghĩ mình vẫn không vi phạm quy chế?” – Cô Ngọc nhấn mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tôi đã nộp đơn xin chuyển công tác hướng dẫn, cắt hoàn toàn việc giảng dạy đại trà từ tuần trước.” – Anh đẩy tập hồ sơ qua – “Đây là bằng chứng. Và theo đúng quy chế, không có điều khoản nào cấm hai cá nhân trưởng thành, không còn phụ thuộc hành chính trực tiếp, phát sinh quan hệ tình cảm.”
“Anh ngụy biện!” – Cô Ngọc bắt đầu mất kiểm soát – “Anh đang làm trò, phá hủy thanh danh của cả giảng đường này!”
Dương Thành bình thản: “Cô đang nói tư thù cá nhân hay vì nguyên tắc?”
Cô Ngọc đỏ mặt. Gương mặt cứng đờ. Cả căn phòng im phăng phắc.
Một vị cán bộ đứng lên, sau khi xem qua hồ sơ: “Về mặt pháp lý và hành chính, chúng tôi sẽ xem xét lại. Nhưng nếu không có khiếu nại từ sinh viên, và mối quan hệ không ảnh hưởng đến học tập – nhà trường sẽ không công bố rộng rãi.”
Cô Ngọc siết tay. “Nhưng chuyện đã lan ra khắp trường!”
“Thì càng nên dừng nó lại.” – Lâm An cất tiếng, lần đầu lên tiếng kể từ khi vào phòng – “Em là người trong cuộc. Và em xác nhận – không có ép buộc. Không có đổi chác. Chỉ là… em yêu thầy ấy.”
Một nhịp tim ngừng lại.
Không còn gì để giấu.
Không còn gì để trốn.
Dương Thành nhìn cô, mắt sâu thẳm. Không một lời, nhưng mọi cảm xúc đều lộ rõ trong ánh nhìn.
Họ không còn là thầy và trò đứng trong bóng tối nữa.
Họ đang đứng giữa ánh sáng… dù là ánh sáng chói lóa của thị phi, chỉ trích, hay cả đổ vỡ.
Khi bước ra khỏi phòng hội đồng, tay trong tay, họ biết – trận chiến chưa kết thúc.
Nhưng ít nhất, từ hôm nay…
Họ không còn chiến đấu một mình.