Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 6: Chạm Nhẹ Vào Giới Hạn
Lâm An cứ ngỡ mọi chuyện rồi sẽ lắng xuống sau cơn mưa chiều hôm ấy. Nhưng cô đã lầm.
Buổi học hôm sau, khi bước vào lớp, ánh mắt đầu tiên cô chạm phải vẫn là của anh. Không còn là sự lạnh lùng như buổi đầu, mà là ánh nhìn mang theo một thứ cảm xúc khiến tim cô đập lệch mất một nhịp.
Và tệ hơn, bài luận nhóm của lớp cô được chọn làm ví dụ để thầy Dương Thành phân tích. Cô là người trình bày.
Đứng trước bục giảng, nơi mà đáng ra chỉ là nơi để học thuật, nay lại khiến cô có cảm giác mọi ánh mắt như đ.â.m thẳng vào lồng ngực. Mà ánh mắt sắc bén nhất, vẫn là của anh.
“Phần lập luận của nhóm khá tốt.” – Anh chậm rãi nói – “Nhưng cần làm rõ hơn về yếu tố chủ quan dẫn đến hành vi vi phạm. Tổ trưởng nhóm, em có thể phân tích thêm không?”
Lâm An gật đầu, nuốt khan. “Dạ... nếu đứng từ góc độ tâm lý học, yếu tố tác động nội tại có thể dẫn đến việc lựa chọn sai lầm, đặc biệt là khi người ta bị dồn vào góc không lối thoát...”
“Ví dụ?” – Anh ngắt lời.
“Ví dụ như...” – Cô nhìn anh, đôi mắt lạc đi – “Khi người ta biết rõ là sai... nhưng vẫn không thể dừng lại.”
Cả lớp im lặng. Anh cũng vậy.
Cái nhìn giữa họ kéo dài hơn mức bình thường. Một loại ngầm hiểu – vừa là lời thách thức, vừa là tiếng thở dài không thành lời.
Tối hôm đó, Lâm An nhận được tin nhắn từ anh:
“Ra sân thượng khu B, tầng 7. Tôi đợi em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô cầm điện thoại mà lòng bối rối. Mọi lý trí gào lên bảo cô đừng đi. Nhưng đôi chân lại bước đi theo nhịp tim hỗn loạn.
Sân thượng khu B trống trải, gió đêm lùa qua khe hở lan can. Anh đứng đó, lưng tựa vào lan can, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn thành phố rực sáng phía xa.
Khi nghe tiếng bước chân cô đến gần, anh không quay lại. Chỉ nói: “Tôi từng nghĩ mình kiểm soát được mọi thứ. Cho đến khi gặp em.”
“Thầy đang đùa...” – Cô đứng cách anh vài bước.
“Không.” – Anh xoay người, nhìn cô – “Em khiến tôi muốn phá bỏ những quy tắc tôi từng áp dụng cả đời. Khiến tôi không thể giả vờ như mình chưa từng chạm vào em.”
Anh bước lại gần. Lâm An siết chặt tay, hơi thở rối loạn. Trái tim cô đang la hét. Đừng! Nhưng cơ thể lại không nghe lời.
Khi anh chạm nhẹ vào má cô, ngón tay lạnh buốt, cả người cô run lên.
“Chỉ cần em nói không... tôi sẽ lùi.” – Anh thì thầm, mắt không rời khỏi ánh nhìn của cô – “Nhưng nếu em không lên tiếng... tôi sẽ không dừng lại nữa.”
Cô không nói.
Chỉ một giây im lặng... và môi anh đã phủ lên môi cô.
Không còn là nụ hôn vụng dại trong cơn say như đêm hôm đó. Mà là một nụ hôn đầy lý trí, kìm nén và khát khao cháy bỏng.
Tay anh đặt sau gáy cô, ôm trọn gương mặt nhỏ, kéo cô vào vòng tay ấm áp lạ thường. Cô không đẩy ra. Ngược lại, bàn tay vô thức bấu lấy áo sơ mi anh.
Trong khoảnh khắc ấy... mọi giới hạn mờ nhạt. Họ biết, họ không còn dừng lại ở những cái nhìn.
Đã chạm vào nhau, là sẽ không thể buông.