Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7: Nếu Em Là Sai, Thì Tôi Cũng Chọn Sai

Nụ hôn đó kéo dài hơn cô tưởng.

Khi Dương Thành buông cô ra, cả hai đều thở gấp, ánh mắt đắm chìm trong nhau. Cô chưa từng thấy anh thế này – cuồng nhiệt, mất kiểm soát, nhưng vẫn giữ một chút dịu dàng như sợ làm cô vỡ tan.

“Em có thể đánh tôi.” – Anh khẽ nói, bàn tay vẫn đặt bên eo cô – “Nhưng đừng nói em không cảm thấy gì.”

Lâm An cắn môi. Gò má đỏ bừng, trái tim loạn nhịp như đang dẫm trên lửa.

“Chuyện này… nếu ai biết thì sẽ...”

“Thì sao?” – Anh ngắt lời, giọng khàn hẳn đi – “Em bị đuổi học, tôi bị đình chỉ? Đúng. Tôi biết. Nhưng tôi vẫn làm.”

“Vì sao?” – Cô hỏi, mắt hơi ngân ngấn nước.

Dương Thành chạm nhẹ lên má cô. “Vì tôi không thể nào làm ngơ trước em nữa.”

Cô quay mặt đi, nhưng bàn tay anh đã giữ lại, kéo cô vào lòng, ôm chặt như sợ cô tan biến.

“Lâm An.” – Anh thì thầm bên tai – “Tôi biết mình đang đi sai đường. Nhưng nếu em là con đường sai đó, tôi thà lạc mãi còn hơn phải quay lại.”

Cô run rẩy, lòng như có một cơn sóng cuộn trào.

“Thầy biết mình đang nói gì không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Không còn là thầy lúc này.” – Anh nhìn sâu vào mắt cô – “Chỉ là Dương Thành, một người đàn ông đang yêu.”

Tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Anh hôn lên trán cô, rồi xuống má, chậm rãi lướt dọc theo đường viền cằm. Cô rướn người né tránh, nhưng hơi thở gấp gáp và đôi mắt nhắm lại đã phản bội cô.

Bàn tay anh luồn sau gáy, kéo cô vào một nụ hôn khác. Mạnh hơn. Sâu hơn. Không còn là sự ngập ngừng, mà là cơn sóng vỡ òa của những ngày kìm nén.

Trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới đều tan biến.

Tay cô vòng qua cổ anh, tự nhiên như thể đã chờ giây phút này quá lâu. Anh bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống chiếc ghế dài ở góc sân thượng. Môi anh rời môi cô, trượt xuống cổ, mơn man từng khoảng da thịt ấm nóng. Cô thở dốc, cả người mềm nhũn, bàn tay túm lấy áo anh như một điểm tựa duy nhất còn sót lại.

“Em có thể dừng tôi lại bất cứ lúc nào.” – Anh dừng lại, thở sát bên tai cô – “Nhưng nếu em không làm... tôi sẽ đi đến cùng.”

Cô không nói.

Và điều đó... là sự chấp thuận.

Đêm ấy, giữa sân thượng trường đại học, gió thổi lạnh, mưa phùn lất phất, nhưng hai cơ thể nóng bỏng hòa vào nhau như quên cả thế giới.

Một đêm nữa… nhưng không còn là vô thức.

Là lựa chọn.

Là khát khao.

Là sự đánh đổi biết rõ là sai… nhưng vẫn lao vào như thiêu thân.