Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8: Sau Đêm Đó, Em Không Còn Là Học Trò Bình Thường

Lâm An tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao. Cô co người lại, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình trên người vẫn còn vương hương thơm dịu nhẹ quen thuộc. Cô đang nằm trên chiếc sofa dài trong phòng làm việc riêng của Dương Thành, nơi được anh khóa kín hoàn toàn sau khi cả hai rời khỏi sân thượng đêm qua.

Không ai biết. Không ai được biết.

Cô ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng đơn sắc, mọi thứ gọn gàng đến mức lạnh lẽo. Nhưng nơi này… từ hôm nay, đã khắc lên dấu ấn của họ.

Tiếng cửa mở khẽ. Dương Thành bước vào với ly cà phê trên tay.

“Em tỉnh rồi à?” – Anh hỏi, ánh mắt vẫn đầy vẻ dịu dàng lạ lùng.

Lâm An gật đầu, môi mím lại. Cô không biết nên mở lời thế nào. Trái tim vẫn chưa kịp ổn định lại từ đêm qua.

Anh ngồi xuống bên cạnh, đưa ly cà phê cho cô. “Tôi không ép em phải nghĩ gì ngay. Nhưng tôi hy vọng… đừng phủ nhận cảm xúc của chính mình.”

“Thầy…” – Cô khẽ lên tiếng.

“Là Dương Thành.” – Anh ngắt lời, nắm lấy tay cô – “Khi chỉ có hai chúng ta, em không cần gọi tôi là ‘thầy’.”

Trái tim cô như bị bóp nghẹt.

“Em sợ.” – Cô thành thật – “Sợ ai đó phát hiện, sợ bị xem thường, sợ… chính mình ngày càng không thể dừng lại.”

“Em không cần dừng.” – Anh siết nhẹ tay cô – “Chúng ta chỉ cần giữ kín. Một thời gian thôi. Đến khi em ra trường, tôi sẽ là người công khai mọi thứ.”

“Liệu có dễ dàng như vậy không?”

“Không.” – Anh nhìn thẳng vào mắt cô – “Nhưng em xứng đáng được yêu theo cách không phải trốn tránh cả đời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm An rơi nước mắt. Cô không biết đây là tình yêu hay một trò chơi đầy mạo hiểm. Nhưng khi trái tim đã rung động quá nhiều, cô chẳng thể nghĩ nhiều hơn.

Từ hôm đó, Lâm An sống trong hai thế giới.

Một bên là cô sinh viên chăm chỉ, im lặng, không bao giờ để lộ điều gì với bạn bè.

Một bên là cô gái bước vào căn phòng ở tầng cao mỗi chiều muộn, nơi người đàn ông kia đợi cô với ánh mắt chỉ dành riêng cho cô.

Họ không nhắn tin. Không gọi điện. Tất cả đều là tín hiệu ngầm, là ánh mắt trao nhau trong lớp, là những phút chạm tay vội vã khi trao bài, là đôi chân bất giác bước nhanh sau mỗi buổi học về muộn.

Mỗi lần ở bên nhau, đều cháy bỏng như lần cuối.

Nhưng sự say mê nào cũng đi kèm với rủi ro.

Hôm đó, khi Lâm An rời phòng làm việc của Dương Thành, cô vô tình chạm mặt với trợ giảng – chị Ngọc – người phụ trách hành chính cho các lớp luật năm ba.

Ánh mắt chị ta sắc như dao. Cái nhìn lướt qua chiếc áo khoác nam trên tay cô như khoét vào tận da thịt.

“Em làm gì ở tầng này vậy?” – Chị Ngọc hỏi, môi nhếch lên đầy nghi ngờ.

Lâm An nuốt khan. “Em… em hỏi bài thầy.”

“Giờ này? Ngoài giờ hành chính?” – Giọng chị ta lạnh tanh.

Cô không nói gì thêm. Chỉ cúi đầu, rồi vội vàng bước đi.

Trái tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Có lẽ… cơn bão đầu tiên sắp đến.