Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 9: Người Đầu Tiên Biết Bí Mật Của Chúng Ta
Lâm An gần như mất ngủ cả đêm.
Cái nhìn của chị Ngọc khi chiều rời khỏi tầng thượng vẫn ám ảnh cô không dứt. Nó không chỉ đơn giản là nghi ngờ – mà còn là sự khẳng định mơ hồ, như thể chị ta đã nhìn thấy tất cả.
Sáng hôm sau, khi bước vào giảng đường, Lâm An cảm nhận rõ sự im lặng kỳ lạ trong không khí. Một vài ánh mắt nhìn về phía cô, chớp chớp, rồi vội quay đi. Cô bước chậm lại, tim đập thình thịch.
Chẳng lẽ… đã bị đồn rồi?
Dương Thành bước vào lớp đúng giờ như mọi khi. Anh không nhìn cô, gương mặt lạnh tanh, như thể chưa từng có điều gì xảy ra. Nhưng Lâm An biết – anh đang gồng mình giữ mọi thứ đúng giới hạn.
Cô không thể tập trung vào bài giảng. Ánh mắt liên tục liếc về phía dãy bàn giáo viên. Tim như có gai đ.â.m mỗi khi anh nhìn qua phía lớp.
Kết thúc tiết học, trong khi mọi người lục tục rời đi, Lâm An vừa đứng dậy thì bị kéo nhẹ tay từ phía sau.
“Đi theo tôi.” – Giọng chị Ngọc lạnh như băng.
Cô chưa kịp phản ứng thì đã bị chị dẫn ra khỏi lớp, đi thẳng đến cầu thang thoát hiểm.
Ở đó, không có ai.
“Em và thầy Dương Thành… có quan hệ gì?” – Chị Ngọc vào thẳng vấn đề.
Lâm An siết chặt quai cặp. “Em không hiểu chị đang nói gì.”
Chị ta bật cười, nhưng không hề vui. “Tôi không ngu, Lâm An. Tôi thấy em bước ra từ phòng thầy ấy. Áo sơ mi, tóc rối, gương mặt thì đỏ ửng như vừa trải qua gì đó.”
“Không có gì cả.” – Cô đáp, cố giữ bình tĩnh.
“Vậy em có dám để tôi kiểm tra camera tầng đó không?” – Chị ta nhướng mày thách thức – “Nếu em sạch, sao phải sợ?”
Lâm An nghẹn họng. Cô biết tầng đó có camera. Nhưng phòng làm việc của thầy thì không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Chuyện này… không liên quan đến chị.” – Cô nói khẽ, nhưng đủ để chị ta nghe rõ.
“Vậy là thừa nhận rồi?” – Mắt chị Ngọc lóe lên.
“Em không thừa nhận gì cả.” – Lâm An quay đi.
“Cẩn thận, Lâm An.” – Giọng chị ta kéo dài phía sau – “Cô gái nào từng muốn ‘trèo cao’ cũng đều phải trả giá. Mà tôi thì rất ghét người phá luật.”
Buổi chiều, điện thoại Lâm An rung lên. Là Dương Thành gọi.
Cô bắt máy, giọng khàn đi vì căng thẳng.
“Em ổn chứ?”
“Không.” – Cô nói thật – “Chị Ngọc thấy em bước ra từ phòng thầy. Chị ta nghi ngờ. Và chị ta sẽ không bỏ qua.”
Im lặng ở đầu dây bên kia một lúc lâu.
“Tối nay, đến chỗ tôi. Chúng ta cần nói chuyện.”
“Thầy định làm gì?”
“Bảo vệ em.” – Giọng anh kiên quyết – “Dù phải hy sinh danh tiếng, tôi cũng không để em một mình đối mặt.”
Tối hôm đó, Lâm An đứng trước cửa căn hộ của anh.
Khi cánh cửa mở ra, anh kéo cô vào lòng ngay lập tức, ôm chặt như thể đã mất cô trong khoảnh khắc nào đó.
“Anh xin lỗi vì đã kéo em vào chuyện này.” – Dương Thành thì thầm – “Nhưng nếu cho anh chọn lại, anh vẫn sẽ chọn em. Dù có sai… thì anh cũng chọn sai cùng em.”
Lâm An òa khóc trong lòng anh. Đôi tay bé nhỏ siết chặt lấy anh như bám víu vào tia hy vọng cuối cùng.
Sai hay đúng, cô không biết nữa.
Chỉ biết rằng, từ giờ phút này… họ phải cùng nhau đối mặt với tất cả.