Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10: Dưới Vòi Sen – Vừa Yêu, Vừa Bị Theo Dõi

Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm kính như xóa nhòa đi mọi tạp âm.

Ngọc Kha đứng dưới làn nước ấm, đôi vai trần ướt sũng, tóc xõa dài bám sát lưng, từng giọt nước trượt theo đường cong gợi cảm của cơ thể. Hơi nước mờ ảo phủ khắp bức tường kính, khiến cảnh tượng như ảo mộng.

Cô nhắm mắt, tay xoa nhẹ cổ – nơi vẫn còn vết hôn của Phong đêm qua.

Bộp.

Cánh cửa kính bật mở.

Phong bước vào, quấn khăn ngang hông, cơ thể rắn chắc hằn lên từng vết cơ đầy nam tính. Ánh mắt anh nhìn cô như muốn thiêu rụi tất cả hơi nước đang bốc lên.

— “Lén tắm một mình không rủ anh, có phải tội không?” – Anh khàn giọng, ép cô sát vào tường gạch ướt.

— “Cấm anh đụng vào.” – Kha chống tay lên n.g.ự.c anh, cố gắng giữ giọng vững.

— “Em chỉ cấm miệng anh. Còn tay thì… đâu có cam kết.”

Phong cúi xuống, hôn dọc cổ cô, tay trượt từ vai xuống thắt lưng, rồi vòng ra sau, nhấc bổng cô lên. Cô quấn chân quanh hông anh theo phản xạ, miệng rên khẽ:

— “Dương Thế Phong… đây là phòng tắm…”

— “Vì là phòng tắm… nên mới dễ rên mà không ai nghi ngờ.” – Anh cười khẽ, cắn nhẹ lên môi dưới cô.

Cô đánh nhẹ vào lưng anh, nhưng ngay sau đó... lại bật rên khi anh trượt sâu hơn vào bên trong, giữa dòng nước chảy ào ạt.

Cơ thể ướt sũng quấn lấy nhau, trơn trượt và điên cuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng… phía bên kia bức tường, phía sau một lỗ thông khí cực nhỏ gần ống dẫn hơi nóng, một ống kính camera siêu nhỏ đang âm thầm ghi lại tất cả.

Trong một căn phòng tối tăm cách đó hàng cây số, màn hình hiện rõ từng chuyển động, từng tiếng rên rỉ, từng ánh mắt đắm say.

Một giọng đàn ông vang lên trầm khàn:

— “Tưởng đâu chị đại tái sinh sẽ lạnh lùng và khép mình. Không ngờ lại có điểm yếu mang tên... Dương Thế Phong.”

Giọng cười vang lên – lạnh hơn cả mùa đông miền Bắc.

— “Cứ yêu đi, cứ sống lại cho rực rỡ… để khi ta siết cổ cô một lần nữa, nỗi đau sẽ gấp trăm lần.”

Màn hình tắt phụt.

Tối đó, sau khi đã mệt nhoài vì "trận chiến trong nước", Kha ngả vào lòng Phong, tay mân mê từng vết sẹo cũ trên n.g.ự.c anh.

— “Sao anh có nhiều vết thương thế này?”

— “Mỗi vết là một lần anh mất em.” – Anh nói khẽ, giọng không có cảm xúc nhưng khiến tim cô thắt lại.

— “Và nếu phải chịu thêm… thì sao?”

— “Anh sẽ chịu tất. Chỉ cần em... đừng c.h.ế.t lần nữa.”

Nhưng sáng hôm sau, một bức thư đen được đặt trước cổng biệt thự.

Trên đó, chỉ có đúng 7 từ viết bằng m.á.u khô:

“Cái c.h.ế.t của cô… chưa kết thúc.”