Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 9: Trở Về Từ Cõi Chết – Và Một Đêm Không Muốn Chia Xa
Một tuần sau vụ truy sát, Ngọc Kha trở thành tâm điểm mọi ánh nhìn. Từ giới ngầm cho đến truyền thông ngầm đều rộ lên tin đồn về “chị đại bất tử” – kẻ sống lại từ cõi c.h.ế.t để phục hận.
Còn Dương Thế Phong, dù bị thương, vẫn dùng quyền lực và tiền bạc để xóa sạch dấu vết. Anh không cho phép bất kỳ ai nhắc đến tên cô với thái độ bất kính.
— “Chỉ cần tôi còn sống, không ai được chạm đến cô ấy.”
Tối hôm đó, khi vết thương trên người Phong đã lành dần, Ngọc Kha lặng lẽ đẩy cửa bước vào phòng anh trong bộ đầm ngủ ren mỏng màu đỏ rượu – làn da trắng mịn lấp ló dưới lớp vải.
— “Sao không ngủ?” – anh hỏi, đặt cuốn hồ sơ xuống bàn.
— “Em ngủ không được.” – Cô nói khẽ, ánh mắt khẽ run. – “Em thấy ác mộng... thấy anh nằm trong vũng máu… và em bất lực.”
Phong im lặng một lúc, rồi dang tay ra.
Cô chậm rãi bước đến, trèo lên người anh, ngồi lên đùi, hai tay ôm cổ.
— “Cho em... mượn hơi thở anh đêm nay được không?”
Phong không trả lời. Anh hôn lên xương quai xanh cô – nhẹ, rồi mạnh dần. Tay luồn vào lớp ren mỏng, kéo tuột dây áo xuống.
— “Đừng chỉ mượn hơi thở.” – Anh thì thầm bên tai. – “Lấy luôn cả thân thể anh... cả đời cũng được.”
Cô rên nhẹ, ngả đầu ra sau, cơ thể dâng trào từng đợt nóng rực.
Phong bế cô lên, đặt xuống giường, hai tay tham lam khám phá từng đường cong. Hơi thở anh gấp gáp, không còn kìm nén nữa.
— “Anh muốn khắc tên mình lên từng tấc da thịt em… để không ai có thể chạm vào.”
— “Vậy thì khắc đi…” – cô cười mê say – “Nhưng nhớ là, sau này… không được rời em nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Họ quấn lấy nhau như chưa từng có sinh ly tử biệt. Những cái vuốt ve không còn đơn thuần là dục vọng, mà là sự sống – là niềm tin – là lời hứa không thốt thành.
Đêm khuya, khi cả hai nằm ôm nhau trên giường, Kha khẽ lên tiếng:
— “Phong… nếu em nói… em không chỉ sống lại, mà em thật sự... đã c.h.ế.t trước đó rồi thì sao?”
Anh quay sang nhìn cô:
— “Em đang nói gì vậy?”
Cô chống tay ngồi dậy, ánh mắt trở nên xa xăm:
— “Có ai đó… đã cho em sống lại. Nhưng đổi lại… em phải trả một cái giá.”
— “Ai?” – Phong siết tay cô, giọng trầm xuống.
— “Em chưa biết… chỉ biết… họ vẫn đang theo dõi em. Từng ngày. Và có lẽ… sẽ đến lúc, họ đòi lại thứ họ cho em.”
Phong im lặng một lúc, rồi kéo cô vào lòng, áp tay lên bụng cô như một sự bảo vệ bản năng.
— “Cho dù đó là ma quỷ, thần linh hay tổ chức nào đó… anh cũng sẽ không để em rời khỏi anh. Dù phải xuống địa ngục.”
Cô bật cười, rồi rúc đầu vào n.g.ự.c anh.
— “Phong…”
— “Ừ?”
— “Nếu phải chọn giữa sống vì cả thế giới… hay c.h.ế.t cùng em… anh chọn gì?”
— “Anh chọn biến cả thế giới thành địa ngục... để giữ em lại.”