Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11: Cái Giá Của Việc Sống Lại – Và Một Đêm Không Còn Lối Thoát

Chiếc phong bì đen vẫn nằm giữa bàn như một lời cảnh báo lạnh lùng.

Ngọc Kha nhìn dòng chữ viết bằng m.á.u khô ấy đến lần thứ mười… lòng không khỏi run rẩy:

“Cái c.h.ế.t của cô… chưa kết thúc.”

Không ai biết lá thư đến bằng cách nào. Camera quanh biệt thự không ghi lại được gì. Bảo vệ không thấy ai lạ. Nhưng rõ ràng… ai đó đang theo dõi cô rất gần.

— “Em giấu anh điều gì?” – Dương Thế Phong hỏi khi thấy cô đứng lặng người quá lâu.

Kha im lặng, chỉ đưa bức thư cho anh.

Anh đọc một lượt, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức cổ tay trắng bệch.

— “Kẻ này… không đơn giản.”

— “Em cần tìm lại người phụ nữ đã cứu em đêm đó. Cô ta mặc áo choàng trắng, nói rằng chỉ có thể cho em sống lại… nếu em chịu đánh đổi một phần linh hồn mình.”

Phong quay phắt lại.

— “Linh hồn?”

— “Đừng hỏi. Em cũng chẳng biết liệu đó là thật hay ảo… nhưng từ lúc sống lại, em luôn có cảm giác mình bị quan sát. Như thể có một bàn tay vô hình đang xiết chặt số phận em mỗi đêm.”

Cô bước tới, đặt tay lên n.g.ự.c anh.

— “Phong… nếu một ngày em không còn là em, anh có còn yêu không?”

Phong kéo mạnh cô vào lòng, thô bạo mà đau đớn:

— “Dù em là ai, là ma hay là quỷ… anh cũng không buông.”

Đêm đó, cả hai nằm cạnh nhau nhưng đều không thể chợp mắt.

Căn phòng tối, ánh trăng mờ xuyên qua rèm, chiếu xuống hai thân thể quấn lấy nhau trong cơn khát cháy.

Phong vùi mặt vào cổ cô, bàn tay lần xuống dưới lớp váy ngủ mỏng như tơ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Đêm nay… anh không dịu dàng.”

— “Vậy thì cứ… hung dữ đi.

Anh bật cười khàn, rồi bất ngờ xoay người, đè cô xuống nệm, hai tay giữ chặt cổ tay cô trên đỉnh đầu, từng nụ hôn như những dấu ấn chủ quyền.

— “Anh muốn để lại dấu vết khắp người em, để bất kỳ kẻ nào nhìn thấy… cũng phải biết em đã có chủ.”

Cô rên khẽ, cong người lên đón lấy anh, từng đợt khoái cảm cuốn tới như triều cường.

— “Dương Thế Phong… nếu anh cứ yêu em như thế này…”

— “Thì sao?”

— “Thì em sẽ không có đủ dũng khí… để đánh đổi bất kỳ thứ gì.”

Hơi thở hòa vào nhau, từng cú đẩy sâu nóng bỏng khiến cả căn phòng như sôi lên.

Nhưng ngay chính lúc đó…

Từ ngoài ban công tầng thượng, một chiếc drone nhỏ lơ lửng – ống kính chĩa thẳng vào cửa sổ phòng họ.

Dưới ánh sáng mờ, trên màn hình từ xa, một đoạn video nóng bỏng đang được thu lại – từng chuyển động, từng tiếng thở gấp, từng lời yêu ngắt quãng.

Một kẻ lạ mặt khẽ nhếch môi:

— “Muốn sống lại? Muốn yêu lần nữa? Được. Tao sẽ cho chúng mày biết… sống cũng có thể đau hơn chết.”

Rạng sáng, khi Phong đã ngủ say, Kha lặng lẽ ngồi trước gương, mắt nhìn chính mình thật lâu.

Từ trong hộp gỗ cũ, cô lấy ra một chiếc nhẫn bạc đen – vật duy nhất còn lại sau “lần chết” trước kia.

Khắc bên trong nhẫn… là biểu tượng hình đôi cánh thiên thần bị gãy.

Và một dòng chữ kỳ lạ bằng tiếng cổ:

“Kẻ sống lại… không bao giờ được yên nghỉ.”