Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 12: Cánh Cửa Của Sự Sống – Và Một Đêm Trong Rừng Sâu

Ngọc Kha ngồi trên ghế da trong trực thăng riêng của Dương Thế Phong, tay siết chặt chiếc nhẫn bạc đen như nắm giữ mạng sống của chính mình.

— “Em chắc nơi đó tồn tại?” – Phong hỏi, mắt vẫn dán vào tọa độ hiển thị trên thiết bị bay.

— “Nó từng xuất hiện trong giấc mơ của em. Một ngôi đền ẩn sâu trong rừng Thất Vị, nơi từng có truyền thuyết về ‘Kẻ hồi sinh nhưng không còn linh hồn’.”

Phong không nói. Nhưng tay anh nắm lấy tay cô, siết rất chặt – như sợ nếu buông ra, cô sẽ lại tan biến lần nữa.

Chiều tối, họ đáp xuống một khu rừng mờ sương. Cả hai đi bộ suốt ba tiếng qua các lối mòn phủ đầy dây leo, muỗi rừng cắn rát cả da.

Đúng khi mặt trời lặn, một cánh cổng đá đen xám hiện ra, rêu phong bao phủ, bên trên khắc biểu tượng đôi cánh thiên thần bị gãy.

Ngọc Kha nghẹn thở. Cô đưa tay áp vào biểu tượng.

Két…

Cánh cổng đá nặng nề mở ra.

Bên trong là một ngôi đền nhỏ, tường đá vỡ nát, giữa chính điện là bức tượng một người phụ nữ khỏa thân ôm chiếc đồng hồ cát chảy ngược – dòng cát đỏ như máu.

Dưới chân tượng là dòng chữ cổ, giống y hệt chữ trên chiếc nhẫn:

“Đổi lấy thời gian… chính là một phần linh hồn.”

Kha lùi lại, sắc mặt tái đi.

Phong bước tới, đỡ lấy cô:

— “Em có thể không cần nhớ tất cả… chỉ cần tin anh. Dù em có thành gì đi nữa, anh cũng không bỏ em.”

— “Phong… nếu có ngày em hóa thành thứ không còn kiểm soát được… anh g.i.ế.c em nhé.” – cô nói nhỏ, mắt rưng rưng.

Anh nhìn cô rất lâu, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán:

— “Không. Anh sẽ ôm em… dù có bị em xé nát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tối hôm đó, họ dựng trại gần bờ suối trong rừng.

Tiếng côn trùng rì rầm, gió rít khe khẽ.

Trong chiếc lều vải, ánh đèn dầu lấp lóe tạo nên khoảng không gian ấm áp – và đầy khêu gợi.

Kha ngồi quấn khăn tắm, tóc còn nhỏ nước. Phong nhìn cô, ánh mắt ngày càng tối lại.

— “Anh nhìn cái gì?”

— “Anh nhìn người đàn bà khiến anh sẵn sàng chết, mà vẫn quyến rũ đến mức… khiến anh điên dại.”

Cô bật cười, môi khẽ nhếch:

— “Vậy… muốn c.h.ế.t thêm lần nữa không?”

Anh lao đến như thú hoang bị cám dỗ. Cả hai ngã xuống nệm vải, tay chân quấn chặt. Khăn rơi khỏi người cô, thân thể trắng ngần lộ ra giữa ánh đèn mờ.

Phong hôn như kẻ sắp mất hết lý trí. Lưỡi anh lướt khắp da thịt cô, tay trượt xuống giữa hai chân, khiến cô bật rên nghẹn ngào:

— “Chậm lại… ướt hết rồi…”

— “Vì em nóng bỏng như vậy, không nuốt thì phí.” – anh thì thầm nơi khe ngực, bàn tay chiếm hữu từng nhịp.

Cô bấu chặt vai anh, cong người đón lấy từng đợt tiến công mạnh mẽ.

Tiếng rên, tiếng thở, tiếng đập mạnh vào nhau vang lên giữa rừng vắng – đầy bản năng, cuồng loạn, và cũng đầy yêu thương.

Sau khi cả hai mệt nhoài nằm xuống, Phong vòng tay ôm cô sát vào ngực, khẽ nói:

— “Ngày mai, chúng ta quay lại đền. Anh muốn đối mặt với quá khứ em – cùng em.”

Ngọc Kha siết tay anh. Dưới đáy mắt cô, không chỉ còn hận thù hay nghi ngờ...

Mà là một điều đang lặng lẽ trỗi dậy:

Niềm tin.