Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 14: Vết Ấn Trên Lưng Em – Và Lần Yêu Không Lối Thoát
Khi Ngọc Kha mở mắt, mọi thứ đã trở về im lặng.
Không còn tiếng gào rú, không còn hồ đen, không còn ánh sáng rực cháy… chỉ còn cô và Phong nằm giữa chính điện ngôi đền, sương mù dày đặc phủ kín.
— “Phong…” – cô khẽ gọi.
Anh nhăn mặt, rên một tiếng rồi mở mắt.
— “Em vẫn ở đây?”
— “Ừ. Em chưa tan biến.”
Anh bật cười khàn, kéo cô vào lòng, siết chặt như kẻ vừa chạm đáy địa ngục rồi được kéo lên.
— “Lần sau… nếu em còn định chết… ít nhất cũng nói với anh một câu trước.”
Cô dụi mặt vào n.g.ự.c anh, nước mắt thấm vào da thịt còn âm ấm:
— “Em xin lỗi. Em tưởng mình không thể về được nữa…”
Nhưng rồi… khi cả hai trở về biệt thự và Phong đỡ cô vào nhà tắm lau người, anh phát hiện một điều lạ.
Trên lưng cô, bên dưới bả vai trái… là một vết ấn hình đôi môi m.á.u bị xé toạc – như một dấu khắc của lời nguyền.
— “Vết này… không phải do anh để lại…” – anh thì thầm, tay run run chạm vào.
Kha soi gương, lòng bàn tay cô cũng có một hình tròn nhỏ như hình xăm, ẩn ẩn dưới da – lúc mờ lúc hiện.
— “Có vẻ… dù em thắng, nhưng cái giá vẫn còn đó.”
Phong siết chặt nắm tay.
— “Anh thề… dù kẻ đó là ai, anh cũng sẽ xóa sạch dấu vết trên cơ thể em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kha quay lại, mắt long lanh:
— “Nếu anh muốn xóa… thì hãy bắt đầu bằng cách chạm vào toàn bộ em lần nữa đi.”
Đêm đó, cả hai quấn lấy nhau không nói một lời nào về bóng tối, quá khứ hay nguyền rủa.
Họ chỉ yêu – như thể đang hồi sinh.
Kha nằm trên người anh, tóc xõa như thác đổ, cơ thể mịn màng cong lên đón từng cú thúc sâu hun hút.
— “Phong… em muốn… từng thớ da thịt em đều thuộc về anh.”
— “Vậy thì anh sẽ lấy cả hồn lẫn xác.”
Anh xoay người, hôn dọc sống lưng cô, dừng lại nơi vết ấn máu, rồi cắn nhẹ:
— “Từ nay, chỉ mình anh chạm vào nơi này.”
Cô bật rên, móng tay cào nhẹ vào da anh, miệng lấp bấp:
— “Anh cứ… phá em đi…”
Tiếng rên rỉ, tiếng thân thể đập vào nhau vang lên không ngừng nghỉ. Cả căn phòng như nóng đến cháy bừng.
H+ không còn đơn thuần là dục vọng – mà là sự gắn kết, sự cứu rỗi, là cách duy nhất để nói rằng: "Em còn sống. Và em là của anh."
Tàn đêm, cả hai nằm trên nền sàn ấm, quấn trong chiếc chăn mỏng.
Ngọc Kha khẽ nhắm mắt, tay đan vào tay anh:
— “Nếu một ngày... lời nguyền thật sự quay lại. Anh sẽ làm gì?”
Phong kéo tay cô lên môi, hôn nhẹ:
— “Anh sẽ hôn lên mọi dấu vết. Và nếu cần... anh sẽ rạch da anh, khắc tên em lên từng thớ thịt. Cho nó biết – em không cô độc.”