Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 15: Kẻ Phản Bội Mang Mặt Nạ Anh Em – Và Lần Chiếm Hữu Đậm Máu Ghen

Sáng hôm sau.

Trong tầng hầm tối của dinh thự DTP, Phong mở lại đoạn video thu được từ hệ thống ngầm. Hình ảnh chập chờn, nhưng giọng nói thì… rõ mồn một:

“Muốn sống lại? Muốn yêu? Vậy phải trả giá…”

Phong lặng người. Đôi mắt dán vào hình bóng kẻ áo đen đứng giữa sương mù.

Nhưng rồi… qua phần chỉnh sáng video, một hình xăm lộ ra dưới tay áo choàng đen.

Phong lập tức đứng bật dậy.

— “Không thể nào…!”

Đó là biểu tượng của “Tam Cốt”, một hội huyết thệ ngầm từng tồn tại trong giới giang hồ – ba người, cùng chia máu, sống c.h.ế.t vì nhau. Nhưng một người đã phản bội.

Và người đó… là Lâm – anh em thân cận nhất của Kha năm xưa.

Người từng thề:

“Tao sống để bảo vệ chị đại.”

Giờ lại là kẻ đòi linh hồn chị.

Phong gọi cho trợ lý Tống:

— “Từ giờ, Kha không được rời khỏi biệt thự. Tất cả thông tin liên quan đến Lâm – truy ngược 7 năm trước đến hiện tại. Ai bao che, xử lý.”

Trợ lý Tống gật đầu.

— “Tổng tài, ngài định làm gì?”

Phong siết chặt tay, mắt rực lửa:

— “Tôi sẽ xử hắn. Bằng chính tay tôi. Nhưng trước hết…”

Anh quay người, bước nhanh lên phòng ngủ – nơi Ngọc Kha đang đứng trước gương thay áo, cơ thể chỉ còn vỏn vẹn lớp váy lụa mỏng ôm sát da.

Cô chưa kịp phản ứng, Phong đã bước tới ôm ghì từ phía sau.

— “Anh làm sao vậy?” – cô hỏi nhỏ.

— “Lâm. Là Lâm. Hắn phản bội em.”

Cô đứng khựng lại, cả người lạnh đi.

— “Không thể nào… Lâm từng liều c.h.ế.t vì em. Hắn từng chắn đạn thay em…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Nhưng giờ, hắn giấu mặt sau áo choàng, dùng lời nguyền để g.i.ế.c linh hồn em. Em tin đi – anh thấy tận mắt.”

Ngọc Kha thở hắt, tay siết chặt.

Nhưng Phong không để cô có thời gian ngẫm nghĩ. Anh xoay cô lại, ép sát vào kính cửa sổ, ánh mắt đỏ ngầu:

— “Em không hiểu đâu. Khi nhìn thấy vết ấn m.á.u đó trên lưng em… anh chỉ muốn hủy cả thế giới để xóa nó đi.”

Cô chưa kịp phản ứng, anh đã cúi xuống ngậm lấy môi cô, tay xé toạc lớp váy mỏng, kéo tuột xuống khỏi vai.

— “Phong… khoan đã…”

— “Không. Anh phải yêu em ngay bây giờ. Ngay lúc này. Để em nhớ… chỉ có anh là được chạm vào em. Không ai khác.”

Cô run lên, không phải vì sợ, mà vì… khát khao của anh truyền qua từng va chạm khiến cô không cưỡng nổi.

Phong kéo cô lên bàn làm việc, đẩy từng tập hồ sơ rơi xuống đất, nâng m.ô.n.g cô lên rồi đưa thẳng vào giữa cơn ẩm ướt cuồng nhiệt.

— “Anh không dịu dàng nữa đâu, Kha.”

— “Thì đừng. Phá em đi…”

Cô rên khẽ, tay bấu vào vai anh khi từng cú đẩy của anh mạnh mẽ hơn cả những cơn sóng giận dữ.

Anh cắn lên vai cô, hằn dấu, rồi thở gấp:

— “Anh sẽ khiến linh hồn em dính chặt vào anh. Dù sau này em có quên anh, cơ thể em vẫn sẽ nhớ… từng đêm… như thế này.”

Sau hơn một giờ đồng hồ yêu nhau đến tê liệt, cả hai nằm vật ra ghế sofa. Kha áp mặt lên n.g.ự.c anh, ngón tay vẽ vòng tròn quanh vết sẹo cũ.

— “Lâm… thực sự là hắn sao?”

— “Anh không sai được.”

— “Vậy… cho em đi gặp hắn. Một mình.”

Phong bật ngồi dậy:

— “Không!”

— “Em cần biết lý do. Nếu hắn từng vì em, tại sao giờ lại muốn em chết?”

Phong lặng thinh.

Còn cô… ánh mắt trở nên lạnh lẽo:

— “Em không thể tha. Nhưng em cần đối diện. Nếu em từng cứu hắn, giờ để em tiễn hắn.”