Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 16: Anh Em – Và Một Đêm Trước Khi Kết Liễu Nhau
Đêm. Cánh rừng cũ. Nơi từng là căn cứ của "Tam Cốt" – nơi cả ba người từng chia m.á.u thề sống chết, giờ chỉ còn hoang tàn, rêu bám khắp vách gỗ mục.
Ngọc Kha một mình xuất hiện trong chiếc áo khoác dài đen, bên trong là bộ bodysuit ôm sát người. Ánh trăng hắt xuống làm gương mặt cô lạnh lẽo như thần chết.
Phía trước là một người đàn ông đứng quay lưng, vai rộng, mái tóc dài cột gọn, lưng có hình xăm nửa mặt nạ – Lâm.
— “Em vẫn đến.” – hắn không quay lại.
— “Nếu không đến, làm sao biết lý do vì sao người anh em từng chắn đạn cho tôi… giờ lại muốn lấy mạng tôi.”
— “Vì mày đã g.i.ế.c tao trước.”
Hắn xoay người, đôi mắt không còn hiền lành như xưa. Là máu, là đau, là một kẻ từng bị bỏ lại.
— “Ngày mày ‘chết’, mày không biết tao đã quỳ trước cửa DTP 7 ngày để xin cứu mày. Nhưng Phong từ chối. Tao cầu xin hắn đưa mày đi bệnh viện nước ngoài. Hắn im lặng. Rồi báo tin... mày mất. Tao điên lên. Tao mất tất cả.”
Kha run lên. Không phải vì sợ… mà vì đau.
— “Lúc đó tao đâu còn biết ai là thù, ai là bạn. Tao đến ngôi đền… tao xin được sống lại nếu tao đổi lấy một nửa linh hồn của mày.”
— “Mày… chính mày là kẻ khiến tao sống lại... nhưng lệch hẳn số phận?”
— “Tao muốn mày sống, nhưng mãi mãi là của tao. Không là chị đại. Không là người yêu của Dương Thế Phong. Mà là... một con rối linh hồn.”
Từng lời như đ.â.m vào ngực.
Ngọc Kha bước đến gần, rút s.ú.n.g ra, chĩa thẳng:
— “Cám ơn vì đã cứu. Nhưng tao trả lại sự sống này… bằng viên đạn.”
—
Bỗng nhiên… Lâm bước tới, không né súng.
— “Trước khi mày bắn… cho tao chạm vào mày lần cuối. Không phải để chiếm đoạt. Mà để biết… liệu người tao yêu… có còn là người xưa nữa không.”
Kha định lùi lại.
Nhưng rồi cô dừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô tháo áo khoác, để lộ bộ bodysuit màu đen như da rắn, cơ thể cong mềm rực lửa dưới ánh trăng.
— “Vậy thì… thử đi. Lần cuối.”
H+ lần này không phải là yêu – mà là tàn dư của quá khứ.
Lâm hôn cô như nuốt lấy cả ký ức, tay vuốt ve như từng nét da ấy từng thuộc về hắn. Kha không phản kháng, nhưng cũng không đáp lại.
Chỉ nằm yên.
Để rồi khi hắn đang run rẩy, môi chạm xuống bụng cô… thì Rắc! – một mũi d.a.o găm lạnh lẽo đã kề ngay cổ hắn.
— “Chị đại của mày… không phải con búp bê ai cũng động vào.”
Lâm cười, mắt ươn ướt:
— “Tao biết. Nhưng ít ra… tao được ôm mày lần cuối.”
—
Đoàng!
Một phát s.ú.n.g vang lên. Không vào tim. Mà vào bả vai – vừa đủ để hắn ngã quỵ.
Phong từ xa chạy tới, gương mặt tím tái:
— “Kha! Em có sao không?!”
Cô đứng dậy, rút áo khoác phủ lại cơ thể.
— “Không. Em vẫn còn là của anh. Và không ai lấy được.”
Phong siết lấy cô, rồi nhìn Lâm đang nằm thoi thóp.
— “Tao tha cho mày. Vì cô ấy từng khóc vì mày.”
Lâm bật cười, m.á.u chảy nơi khóe môi:
— “Cám ơn… vì đã yêu cô ấy… thay tao.”